Hậu Trường Phim

Các Bài Mới Cập Nhật

Xếp hạng Alexa

Showing posts with label Tin Tổng Hợp. Show all posts
Showing posts with label Tin Tổng Hợp. Show all posts

Monday, October 5, 2009

Những chàng trai thích mặc... áo ngực

Xem hình đúng cỡ
Ở Nhật Bản đang có nhiều cửa hàng bán áo nịt ngực cho... nam giới. Các quý ông đặc biệt này thường được gọi là "chàng trai ăn cỏ".

Yoshinori di chuyển ở Tokyo bằng loại xe đạp đang được ưa chuộng ở thủ đô Nhật: tay lái thẳng và hẹp, khung xe có đường nét thanh. Ăn mặc đúng mốt, cao, gầy, 27 tuổi, anh hiện làm trợ lý dựng chương trình ban đêm cho một đài truyền hình thương mại. Cách đây vài tháng, anh bị một cô bạn gọi là “soshoku danshi” (chàng trai ăn cỏ), nhưng anh không tức giận. Anh nói thêm: “Thực ra, tôi bất cần”.

Từ “ăn cỏ” do bà Maki Fukusawa, chuyên viết thời luận về các khuynh hướng mới, đặt ra vào năm 2006, chỉ lối ứng xử mới của thanh niên Nhật. Từ đó, sách báo Nhật đua nhau dùng từ này khiến nó trở thành một hiện tượng đại chúng.

Trong một cuốn sách, bà Megumi Ushikubo, chủ tịch công ty tiếp thị Infinity, định nghĩa rằng “chàng trai ăn cỏ” là những chàng trai không có tham vọng về nghề nghiệp, quan tâm đến các mốt, sống gần gũi với mẹ, không thèm khát tình dục và keo kiệt. Bà Toko Shirakawa, chuyên viết tiểu luận về quan hệ nam nữ, nói rõ thêm: “Họ không dụ gái, lẩn tránh các cô quá sexy, không thích thảo luận. Họ không ngại làm bếp và thích làm công việc nội trợ”.


Nhiều chàng trai ăn cỏ thích mặc ao ngực phụ nữ.

Yoshinori nhận ra chính mình trong định nghĩa nói trên. Anh sống cùng cha mẹ và không có bạn gái. Anh nói: “Trước đây tôi cũng có bạn gái”, nhưng anh cho rằng hiện nay có bạn gái là chuyện quá rầy rà. Một cô bạn thân với anh, khá xinh xắn, nhận xét: “Đôi khi tôi mời anh ấy đến ăn tối ở nhà tôi, nhưng tôi biết sẽ chẳng có gì xảy ra. Anh ấy hoàn toàn không tìm cách quyến rũ tôi”.

Những chàng trai ăn cỏ ưa chuộng phong cách thời trang unisex, đặc biệt là những bộ quần áo bó sát thân, cổ tim khoét sâu hoặc cách điệu để trông quyến rũ hơn. Họ nuôi tóc dài, vuốt keo, nhuộm màu, hoặc thật mượt hoặc lòe xòe tứ phía. Họ dùng mỹ phẩm, các loại kem dưỡng da, làm móng, đeo trang sức sặc sỡ, và chăm chỉ đến spa mỗi tháng. Nhiều người còn thử mặc trang phục của phụ nữ, thử cả… đồ lót.

Nhiều chàng trai ở Nhật bây giờ thích mặc áo ngực. Nắm bắt thị hiếu này, cửa hàng Wishshop mở hẳn một quầy bán áo ngực cho nam giới. Chưa đầy một năm, áo ngực nam giới trở thành mặt hàng bán chạy số một của Wishshop.

Nhiều nghiên cứu cho thấy các “chàng trai ăn cỏ” là một hiện tượng có chiều sâu và kéo dài. Bà Megumi Ushikubo ước tính có thể hơn một nửa các chàng trai từ 20 đến 34 tuổi thuộc loại “ăn cỏ”.

Theo một thăm dò dư luận do công ty bảo hiểm Lifenet Seimei thực hiện vào tháng ba vừa qua với sự tham gia của 500 đàn ông từ 20 đến 40 tuổi, 76% trong số đó tự nhận thuộc loại “ăn cỏ”. Và 64% trong gần 1.300 thanh niên có bằng cấp cao được công ty Mitsubishi UFJ Research 1 Consulting phỏng vấn cũng đã trả lời như thế. Yoshinori nhìn nhận: “Hơn một nửa số bạn của tôi là những chàng trai ăn cỏ”.

Để lý giải hiện tượng này, Megumi Ushikubo viện dẫn các khía cạnh kinh tế. Khi bước vào thị trường lao động từ cuộc khủng hoảng của những năm 1990, giới trẻ khó tìm được việc làm ổn định với đồng lương kha khá. Do đó, họ có thái độ cam chịu đối với thế giới lao động. Đối với họ, thời trang là phương tiện để tự phân biệt với người khác và để tự làm cho mình sáng giá. Sự phát triển của internet cho phép họ thoả mãn các xung năng tính dục mà không bị ràng buộc. Bà Ushikubo cũng nhắc rằng việc bán bao cao su bảo vệ ở Nhật giảm sút từ năm 1999, năm đầu của cuộc cách mạng internet.

Yoshinori cho rằng cải cách năm 1984 đã đưa đến một nền “giáo dục không gây sức ép” nên từ đó, học sinh không còn có khái niệm về nỗ lực và kỷ luật nữa. Theo một số chuyên gia, hiện tượng “ăn cỏ” phát xuất từ một xã hội an bình, không bạo lực.

Trong một cuốn sách viết về đề tài này, giáo sư Masahiro Morioka, thuộc đại học Osaka, nhận định: “Hiện nay, đàn ông Nhật không cần phải ứng xử như những đấng mày râu đầy nam tính và uy quyền”. Theo ông nhận xét, đây không phải là điều mới lạ ở Nhật. Vào thời đại Edo (1603 - 1868) thanh bình, đã có những chàng trai được giáo dục như các cô gái. Ông nhắc đến các onagata, tức các nam diễn viên đóng vai phụ nữ trong kịch hát kabuki và tranh khắc shunga khiêu dâm với hình ảnh đàn ông đôi khi không khác gì phụ nữ.

Bà Maki Fukusawa cũng nói đến “sự trở về với quy phạm xưa”. Theo bà, đàn ông Nhật đã ứng xử như những người ăn thịt sau thế chiến thứ hai và trong thời kỳ kinh tế Nhật tăng trưởng nhanh để tự khẳng định mình trước người phương Tây, trước đó không phải vậy. Bà nhận định: “Văn học Nhật thời xưa miêu tả đàn ông với cách ứng xử tương tự như các chàng trai ăn cỏ hiện nay”.

Giáo sư Morioka nhận ra trong hiện tượng này dấu hiệu của sự khoan dung và sự chấp nhận tốt hơn sự yếu ớt của nam giới. Nhưng phụ nữ Nhật thì lại có khuynh hướng không thích sự thụ động hiện nay của đàn ông Nhật. Còn đối với chính phủ, hiện tượng “ăn cỏ” có thể bị xem như là trở lực cho chính sách nhằm ngăn chặn đà giảm dân: vì bình quân mỗi phụ nữ Nhật chỉ sinh 1,34 đứa con vào năm 2007, dân số Nhật có thể sẽ từ 127 triệu hiện nay giảm xuống chỉ còn 100 triệu vào năm 2050.


-->đọc tiếp...

2 người 1 giường trên xe “VIP”

Xem hình đúng cỡ
Bỏ ra không đến 100.000 đồng là có ngay dòng chữ “chất lượng cao” dán trên thân xe. Những chiếc xe khách “chất lượng cao” tự phong hoạt động trên khắp các tuyến đường, còn chất lượng thật của nó thì chỉ có các “thượng đế”mới biết.

Chị Hạnh, biên tập viên một nhà xuất bản trên đường Nguyễn Phong Sắc (Hà Nội), cho biết nhà chị ở Phú Thọ nhưng chị ít về quê vì ngại... xe khách “chất lượng cao”. Nhiều lần về quê, chị đã cố ra bến trước giờ xe chạy cả giờ, chọn xe có chữ “chất lượng cao” hẳn hoi, nhưng lên xe rồi vẫn bị ngồi ghế nhựa.

Nhưng được ngồi ghế cố định theo vé cũng chẳng sung sướng gì. Trời nóng, nhà xe vẫn nhồi ba người ngồi chung hai ghế. “Có lần vì chở khách quá đông, xe chạy vào đường làng để tránh cảnh sát giao thông. Nhìn xe chạy trên con đường bé tí, vừa tránh ao hồ, dây điện mà tôi thót tim” - chị Hạnh kể. Đường về quê chỉ 80km nhưng phải mất gần năm giờ chị mới về đến nhà.

Chữ mới, xe cũ

Lần đầu tiên về quê cô bạn thân, nhóm của chị Nguyệt (quận Cầu Giấy, Hà Nội) được quảng cáo ở cổng bến xe Mỹ Đình rằng xe chất lượng cao rất sạch sẽ, mát mẻ, cả nhóm quyết định mua vé. Nhưng đến khi vào bến mới hoảng hốt với chiếc xe cũ kỹ, chỉ có hàng chữ “chất lượng cao” là còn sáng bóng. Cả nhóm cắn răng ngồi trên chiếc xe chẳng khác xe chở hàng, kính xe tấm vỡ tấm còn, máy điều hòa trong xe chỉ là... quảng cáo.

Có chất lượng phục vụ vượt trội nhưng loại xe giường nằm này vẫn chờ một quy định cụ thể về phân cấp xe khách (Ảnh: Hà Hương)

Sau thời nở rộ của kiểu xe khách tự phong “chất lượng cao” lại đến thời bùng nổ của xe VIP tự phong. Hầu hết là xe khách loại lớn, ghế ngồi thoải mái. Một số nhà xe giữ uy tín với khách hàng bằng cách không bắt khách dọc đường và lập đường dây nóng để nhận các ý kiến đóng góp. Tiện nghi hơn, có nhà vệ sinh ngay trong xe, có ngăn đựng đồ cá nhân... Hai năm gần đây, dạng xe giường nằm phát triển mạnh trên các tuyến Hà Nội - Nghệ An - Hà Tĩnh, Hà Nội - TP.HCM và các tỉnh phía Nam. Tuy nhiên, nhiều xe giường nằm có giá trên 2 tỉ đồng này lại mang đến những kiểu phục vụ không giống ai.

Các xe chạy tuyến đường dài đều bị kiểm soát vé tại bến, nhưng lại chẳng một ai kiểm soát được việc bắt khách dọc đường. Do vậy, dù đã đủ khách song các bác tài vẫn cố nhét thêm người. Vào các ngày lễ, số lượng khách trên xe VIP được nhồi nhét gấp đôi so với quy định. Lối đi trên sàn xe cũng được trưng dụng để biến thành “giường nằm cao cấp”.

Phàn nàn hằng ngày

Chị Hương, nhà ở Định Công, cho biết một lần chị cùng cô cháu gái về quê Hà Tĩnh. Hai cô cháu mất 300.000 đồng mua hai vé giường nằm. Nhưng khi đã yên vị trên xe, bác tài lại cố nhét thêm hai người khác, tổng cộng bốn người chen chúc nhau trên hai chiếc giường. Cô cháu gái phải ngồi chung với một thanh niên khoảng 30 tuổi. Suốt dọc đường, cô bé phát hoảng vì gã thanh niên cứ cố xích lại gần. Chuyến ngược ra Hà Nội, hai cô cháu đành rút kinh nghiệm, ngồi chung một giường cho dù vẫn mua đủ hai vé.

Một chủ xe VIP chạy tuyến Cẩm Xuyên - Hà Nội cho hay dù vé bán là giường nằm nhưng những hôm đông khách (do nhà xe giảm 30.000 đồng/vé), họ buộc phải bố trí hai khách cùng... ngồi một giường. Khi được hỏi việc hành khách phàn nàn về chất lượng dịch vụ, chủ xe trả lời: “Phàn nàn thì hôm nào chẳng có, nhưng không có xe thì cũng phải đi hết!”.

Ông Nguyễn Anh Tuấn, trưởng Phòng tổ chức hành chính Công ty du lịch Văn Minh (Nghệ An), cho biết hiện chưa có quy định cụ thể để phân cấp thế nào là xe khách “chất lượng cao” hay “cao cấp”.

“Việc dán đềcan xe giường nằm cao cấp của chúng tôi thể hiện sự cam kết với khách hàng về chất lượng dịch vụ mang lại. Việc nhiều xe khách dán biển xe cao cấp nhưng chất lượng không đảm bảo đã phần nào khiến khách hàng ngộ nhận về chất lượng của xe, đó cũng là biểu hiện của hành vi kinh doanh không lành mạnh. Tuy nhiên, với những nhà xe đảm bảo uy tín thì vẫn giữ được thị phần ổn định” - ông Tuấn khẳng định.

Thấp, cao lẫn lộn

* Theo nghị định của Chính phủ, doanh nghiệp đăng ký với các sở GTVT tiêu chuẩn về chất lượng phương tiện, tiện nghi, chất lượng phục vụ trên phương tiện và công bố ở bến xe để khách biết. Sở GTVT có trách nhiệm kiểm tra phương tiện, quy trình phục vụ để cấp phù hiệu xe chất lượng cao. Nếu hành khách phản ảnh không đảm bảo như đăng ký, cơ quan quản lý tuyến có thể thu hồi phù hiệu xe chất lượng cao.

Phó cục trưởng Cục Đường bộ Nguyễn Văn Thanh

* Có một thời gian quy định điều kiện hoạt động của xe chất lượng cao theo tiêu chí chất lượng phương tiện và phục vụ để quy định giá cả, nhưng đến nay thấy bẵng đi không ai quản lý nữa. Việc đăng ký xe chất lượng cao và cấp phù hiệu là do các sở GTVT quản lý và xử lý vi phạm, còn cơ quan quản lý bến xe không có cơ sở và chức năng kiểm tra, xử phạt. Đúng là thực tế đang có tình trạng xe chất lượng cao, thấp lẫn lộn, nhưng đòi hỏi cơ quan quản lý bến đưa ra tiêu chí xử lý thì cũng khó.

Giám đốc ban quản lý bến xe phía Nam, Hà Nội Nguyễn Tất Thành



-->đọc tiếp...

Monday, August 31, 2009

Bố mẹ học về "chuyện ấy" để dạy con

Xem hình đúng cỡ
"Thế hệ tôi lúc lấy vợ vẫn chẳng dám hỏi hay nói về "chuyện ấy", giờ đầu hai thứ tóc lại đi học về cấu tạo bộ phận sinh sản, tình dục... nên ngại lắm. Nhưng nhờ đó mà tôi có thể trò chuyện với các con về những chuyện tế nhị này", ông Phú, 51 tuổi chia sẻ.

Ông Nguyễn Cường Phú, Ý Yên, Nam Định là một trong những đại biểu phụ huynh tham gia báo cáo tổng kết dự án tại Hà Nội sáng qua. Ảnh: MT.

Ông là một trong những thành viên tích cực của câu lạc bộ cha mẹ và sức khỏe vị thành niên ở xã Yên Hồng, Ý Yên, Nam Định từ giữa năm 2007 đến nay.

Lúc mới nghe cán bộ xã vận động tham gia câu lạc bộ, ông cũng như những bà con trong thôn, đều e ngại vì nghĩ "ai lại nói về việc này giữa đông người", hay "nói với bọn trẻ thì khác gì vẽ đường cho hươu chạy"... Nhưng sau vài buổi tập huấn, ông đã thay đổi suy nghĩ.

"Đọc tài liệu, nghe phổ biến kiến thức, mình mới hiểu tâm lý của con ở lứa tuổi mới lớn tò mò lắm, mình không nói với con thì nó cũng tự mày mò tìm hiểu, có khi bằng cách xem các băng đĩa đồi trụy thì nguy hiểm lắm", ông tâm sự.

Tuy nhiên, ông cho biết, mình hiểu con, biết kiến thức là một chuyện, nói với bọn trẻ về việc đó lại là chuyện khác vì không biết bắt đầu từ đâu, như thế nào. Ban đầu, sau mỗi buổi đi sinh hoạt về, ông không nói gì, chỉ đem những tờ rơi hay cuốn sách về giới tính như "con cần phải biết chuyện ấy là thế nào"... đặt ở chỗ dễ thấy, cho bọn trẻ tò mò tự mở xem.

Sau đó, khi các con đã có kiến thức, ông lựa những lúc thích hợp để có thể trò chuyện với hai con - một trai, một gái trong cặp sinh đôi đang học lớp 10. Chẳng hạn, khi các con học môn sinh có các bài dạy về bộ phận cơ thể hay các bệnh lây truyền qua đường tình dục, ông cũng đến hỏi han rồi cùng con chia sẻ kiến thức, bàn luận các tình huống có thể xảy ra...

Thời gian đầu, cán bộ dự án phải đến từng gia đình vận động tham gia câu lạc bộ cha mẹ vì sức khỏe vị thành niên. Ảnh: Trung tâm nghiên cứu Giới và gia đình trong phát triển cung cấp.

Dần dần, hai con ông đã gần gũi hơn với bố. Có lần, nghe cậu con trai thổ lộ: "Có bạn gái hôm nào đến lớp cũng ngồi sát con, làm con ngượng cả người", ông tranh thủ nói với con về tình bạn khác giới, những cảm xúc hay cách ứng xử để giữ tình bạn trong sáng...

Với cô con gái, vì hoàn cảnh vợ đi công tác xa, ông là người trực tiếp chỉ bảo con cách giữ vệ sinh, và cũng chẳng ngại việc sắm những đồ nhỏ, băng vệ sinh cho con gái. "Mọi người cứ cười tôi, bảo việc đó của đàn bà, sao tôi phải lo. Nhưng tôi thì thấy bình thường. Ở nhà tôi, chả việc nào là của riêng đàn bà hay đàn ông cả. Vợ đi làm thì tôi rửa bát, quét nhà, giặt quần áo, chăm sóc các con... như thế người ta gọi là bình đẳng giới đấy", ông Phú cười bộc bạch.

Câu lạc bộ cha mẹ và sức khỏe vị thành niên là một trong những hoạt động của Dự án nâng cao kiến thức, kỹ năng của vị thành niên, cha mẹ và cộng đồng về giới, quyền sức khoẻ sinh sản, tình dục và phòng chống HIV ở nông thôn. Dự án này do Trung tâm nghiên cứu Giới và Gia đình trong phát triển thực hiện, dưới sự tài trợ của Cơ quan phát triển quốc tế Đan Mạch.

Dự án được triển khai tại 4 tỉnh là Bắc Giang, Nam Định, Phú Yên và TP HCM. Bắt đầu hình thành từ năm 2007, với nhiều hình thức sinh hoạt như thảo luận nhóm, đóng vai tình huống, tham gia trò chơi, câu lạc bộ này giúp các bậc phụ huynh hiểu hơn về tâm sinh lý con em, có kiến thức để chia sẻ với con các vấn đề tế nhị.

Chị Hòa ở câu lạc bộ Mỹ Thành, huyện Sông Cầu, Phú Yên trước đây thường hay tránh né hoặc nạt nộ khi con gái hỏi về mấy chuyện như làm sao có em bé, tại sao con gái lại có kinh nguyệt, có thai mà con trai lại không có. Sau khi tham gia câu lạc bộ, chị hiểu con có quyền được tìm hiểu các thông tin trên. Chị đã cố gắng học để biết cách trao đổi với con, hướng dẫn chúng biết chăm sóc vùng kín, tránh các tình huống có thể bị lạm dụng...

Không chỉ giúp bố mẹ gần gũi hơn với con cái, việc học hỏi các kiến thức về giới, tình dục còn giúp nhiều cặp vợ chồng "gương vỡ lại lành".

Trường hợp của anh Nguyễn Văn Bàn (Cao Bồ, Ý Yên, Nam Định) chẳng hạn. Trước đây, anh Bàn ham cờ bạc, không chăm lo cho gia đình. Chị Bé, vợ anh, vì bực bội đã to tiếng với chồng ở nơi đông người, khiến anh thấy mất mặt nên càng lao vào trò đỏ đen, bỏ mặc vợ con.

Khi được chị em phụ nữ vận động tham gia câu lạc bộ, chị Bé đã đi nghe tập huấn, rồi hiểu ra và biết cách ứng xử với chồng, nhẹ nhàng thuyết phục anh cùng vợ chăm lo gia đình và quan tâm đến các con. Sau mấy buổi được vợ động viên cùng tham gia câu lạc bộ, anh Bàn không còn đánh bạc nữa, cùng vợ lo thu vén gia đình. Anh cũng chẳng giúp vợ việc nhà và chăm trò chuyện với các con hơn.

Song song với câu lạc bộ cha mẹ, nhóm sinh hoạt gồm các trẻ vị thành niên cũng hoạt động tích cực không kém. Các em, từ chỗ ngại ngùng, đã nhanh chóng nắm bắt các kiến thức để tự bảo vệ sức khỏe của mình, bày tỏ nỗi lòng với bố mẹ, thậm chí thay đổi hoàn cảnh gia đình.

Ngày trước, khi ông nội bắt bố bỏ mẹ lấy vợ hai vì chỉ sinh được con gái, cô bé Tú ở xã Yên Hồng, huyện Ý Yên, Nam Định chỉ biết khóc vì tủi thân. Nhưng giờ, em đã đủ lý lẽ để thuyết phục ông nội hiểu rằng đó không phải là lỗi của mẹ em và gia đình em vẫn hạnh phúc, vui vầy dù không có con trai.

Cả bố mẹ và em gái Tú đều tham gia sinh hoạt trong câu lạc bộ bố mẹ và vị thành niên của xã Yên Hồng.

"Bây giờ, mỗi khi cả nhà xem phim, có những cảnh "nhạy cảm" bố mẹ không bắt chúng em quay đi hay tắt TV mà có thể nhân đó mà cả nhà cùng thảo luận về những vấn đề như: quan hệ nam nữ khi nào là thích hợp, con gái cần làm gì để tránh bị lạm dụng tình dục hay thoát khỏi những cám dỗ khi chưa sẵn sàng cho "chuyện ấy"", Tú chia sẻ.

Sáng qua, trong báo cáo đánh giá giữa kỳ về hiệu quả mô hình câu lạc bộ bố mẹ và vị thành niên đã thực hiện được 2,5 năm, thạc sĩ Nguyễn Kim Thúy, trưởng nhóm đánh giá dự án của Trung tâm phát triển giới và gia đình trong môi trường, cho biết, hình thức sinh hoạt tại các câu lạc bộ thực sự rất hiệu quả, dù ban đầu vướng không ít khó khăn bởi ở nông thôn, ngay cả cán bộ tập huấn cũng e ngại thậm chí không có kiến thức về các vấn đề này.

Tuy nhiên, đến nay, ở các địa phương, câu lạc bộ đã được tổ chức bằng nhiều hình thức phong phú, từ hỏi đáp, thảo luận nhóm đến diễn kịch, tiểu phẩm, xử lý tình huống... Trong giai đoạn 2 (2009-2011) mô hình này sẽ tiếp tục phát huy hiệu quả và sẽ được nhân rộng tại các địa bàn khác trong 4 tỉnh dự án đã chọn.


-->đọc tiếp...

Lời thú tội của thần đồng Toán học làm gái bán hoa

Xem hình đúng cỡ
Sufiah Yusof quyết định kể lại quá trình trở thành gái bán dâm của mình khi bị phát hiện ra cô từng là thần đồng Toán học. Cô cũng đang học thạc sĩ kinh tế nhưng lại làm công việc bán thân 130 bảng/giờ.

Lời thú tội gây sốc

Cô gái mang vẻ đẹp châu Á này cho biết, có lúc cô kiếm được 1.000 bảng từ bán thân, số tiền này đã tạo cho cô một cuộc sống sung túc hơn từ khi bắt đầu bước chân vào Trường Đại học Oxford năm 13 tuổi.

“Khách hàng thích cách tôi ’khuấy động’ tâm hồn và cơ thể họ”, cô khoe trong một cuộc phỏng vấn thẳng thắn với tờ News of the World.

Đó là khúc rẽ nghiệt ngã cho một cuộc đời tưởng chừng như đầy hứa hẹn, bỗng chốc rơi vào bi kịch khi cô kiệt sức dưới sức ép từ cách dạy dỗ con quá tàn ác của cha mình.

Sufiah Yusof (Ảnh: ggpht.com)

8 năm đã trôi qua, hiện ông đang ở tù vì tội quấy rối tình dục hai em học sinh. Sufiah đã tự nhủ rằng công việc thảm hại này của cô chính là câu trả lời cho tất cả các rắc rối mà cô gánh chịu.

Bên trong lớp vỏ bọc

"Tôi có một cuộc sống tốt, và tôi hoàn toàn tự chủ" - Sufiah nói. "Tôi ghét cuộc sống đơn điệu này khi mà việc giám hộ đã bị lợi dụng. Sự thật khác xa như vậy".

Cô vẫn bị ám ảnh bởi quãng thời gian tuổi thơ kinh hoàng khi phải học các kỹ năng tính nhẩm. Cô đã phải học toán hàng ngày trong căn phòng lạnh cóng, chỉ để giúp cô tập trung hơn.

Sufiah rất nghiêm nghị và thờ ơ khi nói về tuổi thơ của mình. “Khi tôi lớn lên một chút, tôi bắt đầu mâu thuẫn với cha. Đôi khi ông ấy quá bạo lực. Ông chính là người đã đẩy tôi đến con đường này. Ngay từ bé, tôi đã dạn dĩ hơn so với những cô bé bằng tuổi. Tôi lớn quá nhanh.

Từ năm 11 tuổi, tôi đã phải học toán suốt ngày trong một căn phòng lạnh cóng mà theo tôi đó là cách để tăng sự tập trung. Tôi không có bạn bè. Tôi không thuộc nhóm Nữ hướng đạo. Bố tôi nói ở đó họ không dạy những giá trị văn hóa của Hồi giáo. Tôi khó có thể chơi được với những đứa trẻ khác. Tôi phải học quá nhiều trong nhiều năm liền, những năm đáng lẽ ra tôi phải được vui chơi”, cô nói.

Năm 12 tuổi Sufiah vượt qua kỳ thi toán trình độ A và bắt đầu học tại Trường Cao đẳng St Hilda, Oxford. “Đó là một nơi rất tuyệt nhưng tôi còn quá trẻ. Năm 15 tuổi, tôi muốn tự làm chủ cuộc đời mình và tôi đã trốn chạy". Cuối kỳ học, thay vì đi về nhà, cô nghĩ “mình đã có 15 năm bị hành hạ cả thể xác lẫn tình cảm rồi” và cô bỏ đi.

“Tôi không thể chịu đựng được ý nghĩ phải về nhà. Lúc đó tôi có 200 bảng tiền tiết kiệm và tìm một căn phòng rẻ tiền ở London với giá 14 bảng/đêm. Sau một tuần, tôi chuyển đến một căn phòng rẻ tiền khác ở Bournemouth. Tôi biết tôi có thể tồn tại dựa vào sức của mình”.

Bố cô tưởng cô mất tích và sau khi cảnh sát tìm thấy cô trong một quán cà phê, Sufiah nói cô không muốn về nhà và đã được Hội cứu trợ xã hội Bournemouth nuôi dưỡng. “Tôi ở với hai gia đình rất tốt với tôi. Bố mẹ có gọi điện bảo tôi về nhà nhưng tôi không thích”.

Giàu có

Sufiah từng làm trợ lí hành chính cho một cơ quan, với mức lương 16.000 bảng mỗi năm, tại Manchester bốn tháng trước. Món nợ của cô tăng nhanh lên tới 3.500 bảng cho việc thuê nhà và tiêu dùng.

“Tôi đã đọc quyển nhật kí Belle De Jour của một cô gái gọi người London và thực sự bị cuốn hút. Khi thấy người phụ nữ trong trắng này mặc những bộ váy đắt tiền, tôi tự hỏi tại sao mình không nghĩ đến nghề này”. “Tôi tìm kiếm các công ty môi giới mại dâm trên Internet và đã thấy một địa chỉ có vẻ khá chuyên nghiệp. Tôi đã gửi những bức ảnh của mình cho họ và ảnh tôi đã được đăng trên trang web đó”. Vài ngày sau khi đăng ảnh, Sufiah được gọi “đi chơi” với vị khách đầu tiên.

“Anh ta chờ tôi ở quầy rượu Hilton. Tôi hi vọng anh ta già hơn nhưng khi gặp, tôi thấy anh ta thật đáng yêu. Anh ta chỉ khoảng hơn 20, cao to và đẹp trai. Tôi không thể tin nổi mình nhận tiền để quan hệ với người thanh niên này”.

Kể từ sau đó, Sufiah sống dựa vào những người khách giàu có và gặp gỡ khoảng 5-10 người đàn ông mỗi tuần. Những “mỏ tiền” của cô thường tặng cô những bộ quần áo đắt tiền, những chiếc túi xách tay sang trọng, những chuyến du lịch trên du thuyền và thậm chí đi du ngoạn trên những chiếc máy bay.

Sufiah khoe, một buổi tối, cô có thể kiếm được hơn 1.000 bảng bằng cách ăn tối với một ông khách và qua đêm với ông ta. Một người đàn ông đã hỏi, mỗi năm tôi kiếm được bao nhiêu tiền. Tôi nói với ông ta là 60.000 bảng. Ông ta nói: “Tôi sẽ gửi số tiền đó vào tài khoản ngân hàng cho em và mua thêm cho em 1 căn hộ chỉ cần em hãy làm nhân tình của tôi”.

“Nhưng tôi không muốn thế vì tôi cảm thấy vui với những việc mình làm. Bây giờ không biết tôi có thể quay trở lại một cuộc sống bình thường - xem các chương trình dài kỳ trên truyền hình và có những cuộc quan hệ chán nản được hay không. Tôi đã quen với việc được đối xử như một công chúa rồi”.

“Khách của tôi đều tôn thờ tôi như với một nàng công chúa. Tôi đã được một chàng trai gặp ở thành phố London dẫn đi mua sắm trên đường phố Bond. Anh ta mua cho tôi một bộ váy màu đen tuyệt đẹp hiệu Gucci giá 700 bảng sau đó dẫn tôi đến cửa hàng Selfridges và bảo tôi hãy chọn cho mình một chiếc túi xách tay mà tôi thích”.

Và cô đã chọn một chiếc túi hiệu Gucci có giá 600 bảng. “Bình thường tôi là một cô gái chỉ xài đồ của Primark và Topshop! Lúc đó tôi cảm giác mình giống như Julia Roberts trong phim Người đàn bà đẹp vậy”.

Trở lại "lối" cũ

Năm 18 tuổi, Sufiah quay trở lại Oxford để tiếp tục học, và yêu một chàng sinh viên tên Jonathan Marshall. Họ kết hôn một năm sau đó nhưng cuộc hôn nhân này chỉ kéo dài được 1 năm. “Lúc đó, tôi nghĩ chúng tôi sẽ mãi mãi bên nhau nhưng vì kết hôn khi còn quá trẻ nên chúng tôi đã chia tay”.

Sau khi cuộc hôn nhân đổ vỡ, cô quay trở lại London, dạy thêm toán vào buổi tối để kiếm sống. 6 tháng sau đó, cô chuyển đến Manchester – và lại bước chân vào nghề mại dâm. “Tôi vẫn còn trẻ và tôi không thể quyết định được mình muốn làm gì”, cô nói. “Thực sự, tôi vẫn thích học”. Sufiah hoàn toàn ý thức được rằng với khả năng của mình, cô có thể dễ dàng tìm được một công việc trong thành phố nơi cô đang làm nghề bán dâm và kiếm được 60.000 bảng mỗi năm.

Mẹ của cô, bà Halimahton đã từ con vì: “Tôi không thể tin được nó đã trở thành người như thế”, bà cho biết.

Cuốn tự truyện "bán hoa" của sinh viên gây chấn động nước Pháp năm 2008

Bìa quyển nhật ký của Laura D. (Ảnh: Timesonline)

Năm 2008, nước Pháp chấn động bởi một quyển nhật ký Mes Chères Etudes (Việc học hành đắt đỏ của tôi), của cô sinh viên năm thứ 2 viết về việc bán dâm kiếm tiền sinh hoạt của mình.

Laura D., 19 tuổi, sinh viên ngôn ngữ Trường Đại học Paris viết trong quyển nhật ký, vì không thể chi trả cho những hóa đơn sinh hoạt nên cô đã đi bán thân.

“Qua Internet, nhiều nữ sinh viên bị dụ dỗ làm công việc bán thời gian - bán dâm để kiếm tiền chi trả cho phí sinh hoạt”, Laura cho biết.

Nói chuyện với tờ The Times, Laura tỏ ra khinh bỉ những lời khẳng định của nhóm đấu tranh cho quyền của những phụ nữ làm nghề mại dâm rằng những câu chuyện sinh viên bán dâm hoàn toàn là sự bịa đặt, tưởng tượng của giới truyền thông.

“Có vô số các cô gái như tôi nhưng họ không muốn nói về chuyện này, thậm chí với cả bạn bè của họ. Thật khó để nói ra, do vậy nó được giữ bí mật”.

Cảnh sát Pháp ước tính thời điểm đó có khoảng 20.000 sinh viên làm công việc bán thân.

Mặc dù đã làm việc 15 giờ một tuần bán điện thoại, nhưng Laura cho biết cuộc sống của cô vẫn rất đói khổ. Người cha công nhân và người mẹ y tá với số lương tối thiểu nên không thể hỗ trợ cô.

“Không một xu dính túi, những hóa đơn không có tiền trả và phải trốn vé trên các phương tiện công cộng. Đó là một cuộc sống không thể chịu đựng nổi”, cô viết. Và một cú nhấp chuột trên mạng Internet sẽ hiện ra rất nhiều lời đề nghị mua bán dâm và xoa bóp. Quá cùng quẫn, cô quyết định trả lời một mẩu quảng cáo: “50 tuổi, trẻ đang tìm một người biết mát xa theo yêu cầu. Ưu tiên sinh viên”.

Trong quyển sách của mình, Laura nói: “Tôi tự nhủ, làm mát xa sẽ giúp tôi có được một cuộc sống xa hoa là làm bất cứ thứ gì tôi thích. Tôi không nhận ra rằng đó chính là mặt trái của vấn đề: Tôi sẽ không bao giờ được phép lựa chọn lại. Từ lúc hồi âm cho mẩu quảng cáo đó, thì tôi đã ’dính’ vào nghề đó rồi”.

Trong lần đi khách đầu tiên, “Joe”, người khách 50 tuổi trả cho cô 190 bảng để được nhìn ngắm cô. Tháng 4/2007, mỗi lần đi khách cô kiếm đuợc 340 bảng nhưng cô quyết tâm từ bỏ. “Tôi không thể ngủ được, đêm đêm nằm trên giường, tôi toàn bị thức giấc với những hình ảnh ghê hiện ra trước mắt”.

Sau khi quyết tâm từ bỏ nghề gái gọi, Laura làm việc cho một nhà hàng ở Paris, và cô nhận ra rằng, cô đã bị tổn thương: “Bây giờ tôi thấy khó có cảm giác với các chàng trai. Tôi hi vọng sẽ không bao giờ quay trở lại con đường ấy nữa. Thật kinh khủng. Đó chỉ đơn thuần là quan hệ tiền bạc và sự chi phối về tài chính. Thật khó để lấy lại thăng bằng sau đó”.


Theo VietNamNet

-->đọc tiếp...

Thursday, August 27, 2009

Biển quảng cáo... "ngọng" giữa thủ đô

Xem hình đúng cỡ
Những tấm biển quảng cáo sai chính tả xuất hiện trên đường phố khiến nhiều người Hà Nội vừa thấy buồn, vừa muốn cười.

Quảng cáo cho gian hàng bán "túi sách" (thay vì "túi xách") trên phố Bà Triệu (quận Hai Bà Trưng).

Quảng cáo dịch vụ "uốn soăn" tóc tại phố Kim Ngưu (quận Hai Bà Trưng). Từ đúng là "uốn xoăn".

Một quán phở trên đường Nguyên Hồng (quận Đống Đa) quảng cáo món "mỳ sào" (lẽ ra phải là "mỳ xào").

Trong trường hợp này phải dùng là "cơm suất" mới chính xác. Quảng cáo trên đường Đê La Thành (quận Đống Đa).

Tương tự, một cửa hàng cầm đồ trên đường Hoàng Hoa Thám (quận Tây Hồ) cũng nhầm lẫn về nghĩa Hán Việt của "xuất". Từ đúng là "lãi suất".

Không chỉ sai chính tả tiếng Việt, một số biển quảng cáo tiếng Anh cũng gặp tình trạng tương tự. "Fastfood" (đồ ăn nhanh) đã bị một cửa hàng trên đường Hoàng Quốc Việt (quận Cầu Giấy) nhầm thành "Fast Foot" ("Foot" nghĩa là bàn chân).


-->đọc tiếp...

Sunday, August 23, 2009

Tôi đi lấy ráy tai bằng lửa

Xem hình đúng cỡ
Sau vài động tác "xoa bóp", cô thợ tên L. cầm ra 2 cây "đèn cầy". Thoạt nhìn, nó giống như cái bánh tráng Trảng Bàng cuộn lại nhưng xem kỹ thì đó là "đèn cầy" làm bằng một loại sáp có giá 8USD/cặp.

Theo lời quảng cáo trên mạng về "thú thư giãn mới của người Sài Gòn", chúng tôi tìm đến địa chỉ này. Đó là một tiệm nhỏ nằm trên đường Bà Hạt, quận 10, TPHCM. Bề ngoài, đây cũng như một tiệm hớt tóc, cũng ghế nằm, kính treo tường, nhưng khi hỏi muốn hớt tóc thì được trả lời là thợ cắt vừa nghỉ.

Ông chủ tên Bình nói giọng Bắc, theo lời giới thiệu là người Hà Nội, nhà trên đường Liễu Giai, vào Sài Gòn trông coi tiệm giùm con.

Ông Bình nhanh nhảu quảng cáo một loạt các dịch vụ thư giãn ở đây như: Gội đầu bằng bia, gội đen tóc bạc, đắp mặt nạ lột trứng cá, nhổ tóc bạc... Tò mò bởi dich vụ "lấy ráy tai bằng lửa" - một dịch vụ mới khai trương 2 tháng nay - chúng tôi quyết thử một phen.

Thổi lửa vô tai

Đầu tiên, bạn tôi lấy lý do "sợ" nên ngồi chờ, nhìn tôi làm "chuột bạch" nằm lên ghế. Sau một vài động tác "xoa bóp" làm nóng, cô thợ tên L. cầm ra 2 cây "đèn cầy". Thoạt nhìn, nó giống như cái bánh tráng Trảng Bàng cuộn lại nhưng khi tôi cầm lên xem kỹ thì mới biết "đèn cầy" làm bằng một loại sáp. Theo cô L., đây là hàng xách tay từ nước ngoài về, giá 8USD/cặp.


Cây đèn cầy bằng sáp và một số dụng cụ để lấy ráy tai bằng lửa.

"Trong thời gian khuyến mãi, tụi em chỉ tính 100.000 đồng thôi, qua thời gian này, chắc phải lên giá vì một tiệm khác ở đầu đường Lê Văn Sỹ lấy đến 200.000 đồng", cô L. nói. Tôi nhìn xuyên qua cây "đèn cầy", thấy thông ruột không có chất gì bên trong nên tạm thời an tâm, nhắm mắt chờ "thổi lửa".

Lửa đốt lên, cô thợ khác tên T. cầm cây đèn cầy đang cháy hừng hực đưa vào lỗ tai tôi. Bên dưới có lót một tấm cạc tông tròn, nhỏ, bọc giấy bạc để phòng trường hợp tàn "đèn cầy" rơi xuống làm cháy tai. Bạn tôi chồm lên hỏi: "Thấy sao, phê chưa?". Tôi thì thào: "Lấy máy hình chụp vài tấm làm kỷ niệm để đưa lên blog cho bạn bè coi chơi". Bạn tôi chụp lia lịa.

Tiếng cháy xèo xèo của ngọn nến và làn khói đen bốc lên. Bạn tôi hỏi cô thợ: "Sao nhiều khói đen vậy?". Cô T. chắc cũng... không biết tại sao, nên nín thinh. Tôi xen vô: "Chắc đang hút âm khí từ tai ra". Mắt tôi bắt đầu lim dim. Bạn tôi nói: "Chắc đang phê kìa!". Thật ra, tôi không thấy có cảm giác gì khác lạ như vài người diễn tả trên mạng. Tôi lim dim buồn ngủ vì bàn tay cô T. đang vo tròn sau gáy tôi như mẹ xoa đầu để ru con ngủ.


Tiếng cháy bập bùng của ngọn lửa chỉ kéo dài chừng 2 phút đầu tiên, sau đó không thấy có cảm giác gì đặc biệt

Chừng 20 phút, ngọn nến sắp tàn, cô T. rút "đèn cầy" ra dụi tắt. Ông chủ Bình dùng kéo mổ cây "đèn cầy" ra cho tôi xem. Bên trong có một vài cục vàng vàng và một ít bột cũng ngà ngà. Tôi hỏi: "Ráy tai đó hả anh? Ghê vậy!". Ông Bình giải thích: "Không hẳn là ráy tai, cũng có một ít, nhưng cái này là thuốc trong ’đèn cầy’ khi hút ráy tai ra nó đọng lại". Tôi tò mò hỏi thuốc đó là thuốc gì? có hại cho tai không? "Cũng chỉ nghe là thuốc chứ không biết là thuốc gì! Nhưng không sao đâu, cả trăm người làm từ ngày khai trương đến giờ, chưa nghe ai nói gì", ông Bình bảo.

Theo ông Bình, lấy ráy tai bằng lửa xuất phát từ vùng Trung Đông và Ba Tư (Iran). Được bạn bè giới thiệu, ông mới biết gần đây một số nước Đông Nam Á có áp dụng phương pháp này. Cho nên, ông mới đem thử vào tiệm của ông gần 2 tháng nay.

Không gội đầu bằng bia thì nhổ tóc bạc

Đến lượt bạn tôi ngồi lên ghế sau vài lời khuyến khích "thử một lần cho biết" của chủ tiệm. Còn tôi thì bắt đầu "thổi lửa" tai còn lại. Cô thợ T. lại tiếp tục "xoa đầu" tôi và chào mời tôi nhổ tóc bạc. Tôi ậm ừ cho qua. Nhưng khi cô ấy vén tóc tôi lên thấy nhiều tóc bạc quá, chắc là sợ nhổ mỏi tay nên chuyển sang chào mời tôi gội đầu làm tóc đen.


Ông Bình mổ ruột đèn cầy sao khi xông lửa. Trong ruột có những mảnh bột vụn ngà ngà.

Khi tôi thắc mắc gội đầu bằng xà bông gì mà có thể làm đen tóc, ông Bình đem ra cho tôi xem một hộp gồm 2 chai dầu gội và giải thích: "Đây là dầu đặc biệt bằng thảo dược của Hàn Quốc". Tôi cầm lên đọc hàng chữ tiếng Anh "Gingshen Instant Dyeing" (thuốc nhuộm cấp tốc có chất nhân sâm) và một mớ chữ Hàn, đánh số 1 và 2.

Tôi lại hỏi ông Bình: "Vậy gội đầu bằng bia là dùng bia Sài Gòn gội hả anh?". Ông Bình quay vào trong đưa cho tôi 1 chai dầu khác. Tôi cầm lên xem không thấy nhản hiệu gì, chỉ thấy có nhản bia 333 bên ngoài. Ông Bình giải thích: "Đây là dầu gội có men bia do con gái tôi làm ở hãng Unilever tự nghiên cứu ra".


Người bạn tôi "co ro" khi thử "thổi lửa" theo lời khuyến khích của chủ tiệm.

Tôi từ chối cả 2 dịch vụ "gội đen tóc" và "gội bằng bia" với lý do da đầu tôi nhạy cảm với dầu gội lạ. Vậy thì chọn "nhổ tóc bạc" thôi chứ sao. Cô T. bắt đầu nhổ cho tôi. Kỹ thuật không chê vào đâu được. Thay vì, cầm nhíp nhổ cái "phực" như bà xã tôi hay nhổ cho tôi, cô T. cứ nhấp nhấp cho tôi ngứa da đầu rồi mới nhổ. Trong vòng một tiếng đồng hồ, tôi đã "cải lão hoàn đồng" với một mớ tóc bạc trên váy cô T.

Trong lúc chờ anh bạn tôi hoàn tất "thổi lửa" xong, tôi hỏi cô thợ T.: "Tiệm có đông khách không?". T trả lời: "Đông lắm anh ơi, có khi khách phải ngồi chờ". Nhưng từ lúc chúng tôi vào đến giờ đã hơn 3 tiếng đồng hồ, trong tiệm chỉ có 2 chúng tôi, 4 cô thợ và ông chủ.


Những bằng chứng lão hóa của tôi đã được nhổ sạch.

Chúng tôi rời khỏi tiệm sau 3 tiếng thư giãn, cô L. vẫn còn lưu luyến anh bạn tôi bằng cách dùng nhíp nhổ cọng râu bạc dưới cằm cho anh ấy. Tôi quay sang ông Bình: "Sao tiệm mình không mở thêm dịch vụ "nhổ râu bạc" bằng răng hả anh?". Cả đám cùng cười.

Nguồn gốc của Ear Candling |

Lấy ráy tai bằng phương pháp thổi lửa đã tồn tại ở một số nước trên thế giới với cái tên Ear Candling. Mặc dù nguồn gốc vẫn chưa rõ ràng nhưng theo một số tài liệu, ear-candling vẫn còn tồn tại ở Trung Quốc, Ai Cập, Tây Tạng và ngay cả một nhóm thổ dân da đỏ gọi là Hopi. Tuy nhiên, Hội đồng thổ dân Hopi lên tiếng cải chính, người Hopi chưa bao giờ sử dụng ear-candling.

Nghiên cứu đăng trên tạp chí y học Laryngoscope cho rằng ear-candling không tạo ra áp lực nguy hiểm đến tai, tuy nhiên cũng khẳng định không thể hút ráy tai ra bằng ear-candling.

Một khảo sát trên vào năm 1996 bởi Laryngoscope, bác sĩ tai mũi họng cho biết 10% bệnh nhân đã dùng ear-candling bị phỏng nhẹ bên ngoài tai, bị sáp đèn cầy chảy vào trong tai và có trường hợp bị xây xát màng nhĩ

Theo Bee
-->đọc tiếp...

Tuesday, August 11, 2009

Nữ sinh "đại gia" lái siêu xe đến trường

Xem hình đúng cỡ
Dẫu cuộc sống và quan niệm về sinh viên ngày nay đã thay đổi rất nhiều, nhưng những hình ảnh dưới đây của một nữ sinh “đại gia” lái xe hơi đi học cũng khiến cư dân mạng xôn xao.

Nữ sinh "đại gia" lái siêu xe đến trường

Theo như điều tra tại các trường đại học Trung Quốc thì hiện nay chưa trường nào có quy định cấm học sinh lái xe hơi đến trường. Nhưng sinh viên nên sống tiết kiệm và giản dị, không nên thể hiện mình quá sành điệu hay lập ra nhưng “hội quý tộc” vẫn là mong muốn chung của nhà trường và các thầy cô giáo. Họ cho rằng sinh viên lái xe hơi đi học là “hành vi xa xỉp”, chưa phù hợp với khả năng kinh tế của mình. Hơn nữa bãi đỗ xe cũng là vấn đề nan giải với nhiều trường, nếu sinh viên lái xe hơi đến trường trở nên phổ biến thì điều đó sẽ gây trở ngại cho ban quản lý các trường đại học.

Nữ sinh "đại gia" lái siêu xe đến trường

Nữ sinh "đại gia" lái siêu xe đến trường

Nữ sinh "đại gia" lái siêu xe đến trường

“Hội xe hơi” của một nhóm sinh viên lái xe đi học cho biết “Chúng tôi lái xe đi học chẳng qua chỉ để tiện lợi và tiết kiệm thời gian, chứ không phải là khoe mẽ”. Đa số những sinh viên thông thường khác cũng không ác cảm với họ và cho rằng: “Nếu có điều kiện mua xe và sân trường có chỗ để tôi cũng sẽ như họ thôi mà”.

Nữ sinh "đại gia" lái siêu xe đến trường

Nữ sinh "đại gia" lái siêu xe đến trường

Nhưng lái siêu xe đến trường thì quả là “giấc mơ đỉnh cao” của đa số sinh viên. Dưới đây là những hình ảnh cận cảnh “nữ sinh đại gia” và siêu xe BMV của cô.


-->đọc tiếp...

Chuyện 'Hoa khôi' trại giam thích dùng đồ người khác

Xinh đẹp, con nhà khá giả, thích gì là có nhưng H. lại thích xin đồ người khác, mà xin không cho là "tẩn", bởi thế mà cô "bóc lịch" trại giam từ năm 16 tuổi.

Những cô gái tôi có dịp tiếp xúc tại Trại giam số 6 (Cục V26 - Bộ Công an) đều rất đẹp, đẹp đến mức chẳng ai dám nghĩ rằng chìm ẩn sau đó lại là những tâm hồn tội lỗi.

Tạo hoá đã cho họ một sắc đẹp thiên bẩm để ai nhìn vào cũng phải xuýt xoa. Thế nhưng, những người con gái có nhan sắc này chỉ làm cho người khác tiếc nuối khi mà họ sớm sa ngã để rồi sắc đẹp kia phải héo úa trong nhà tù.

Xin không cho thì... đánh

Trong số hàng trăm phạm nhân nữ đang thụ án tù tại Trại giam số 6 thì Phạm Thanh H. được mệnh danh là hoa khôi của trại. Với cán bộ phân trại 1, H. là cái tên quá quen thuộc bởi ngoài sắc đẹp hơn người thì đây đã là lần thứ hai H. phải vào trại giam.

H. sinh ra trong một gia đình có thể gọi là hoàn hảo, cả hai bố mẹ đều là những cán bộ nhà nước mẫn cán, trước H. là người anh trai học hành giỏi giang và thành đạt. H. có vẻ bề ngoài "thanh lịch" của người con gái Hà thành (nhà H. ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội). Ăn nói nhẹ nhàng, cử chỉ lịch thiệp, một dạ hai vâng, H. luôn biết cách làm cho người trò chuyện đối diện hài lòng về mình.

Chuyện "Hoa khôi" trại giam thích dùng đồ người khác
H. gạt nước mắt khi nhớ lại quá khứ của mình

H. nói rằng, cô vốn học giỏi, từ lớp 1 cho đến lớp 10 năm nào cũng là học sinh tiên tiến. Có lẽ tố chất thông minh đó H. có được từ gen của bố mẹ. Vừa học khá, lại có sắc đẹp nổi trội nên khi bước vào cấp 3, H. đã nhanh chóng nổi đình nổi đám trong trường. Nếu H. tu chí học hành có lẽ tương lai của cô sẽ khác xa rất nhiều chứ không phải là những ngày dài ngồi bóc lịch trong trại giam.

Thế nhưng, ông cha ta đã đúc kết "cha mẹ sinh con trời sinh tính". H. có tính cách rất quái lạ: thích dùng đồ người khác. Nhà chẳng thiếu thốn gì, H. xin gì bố mẹ đều cho. Thế nhưng, H. lại thích những thứ của bạn bè. Mà đã thích là H. "xin" chứ cũng chẳng trộm cắp gì. Xin không cho là đánh, H. nói rằng không hiểu sao cô lại “gấu” thế. Về cái khoản "so găng" thì H. lại rất có... năng khiếu nên phần thắng luôn thuộc về cô...16 tuổi vào trại vì cưỡng đoạt tài sản.

Ban đầu chỉ là những cái bờm, cái kẹp tóc dần dần H. thích những thứ đắt tiền hơn như nhẫn vàng, dây chuyền vàng. Thích lại "xin", xin dĩ nhiên là bạn không thể cho và H. lại đè bạn ra "tẩn". Những bản kiểm điểm của nhà trường, những lần bảo lãnh của bố mẹ cũng không thể thay đổi được sở thích được gọi là "quái đản" của H. Cái gì phải đến cuối cùng cũng đến, khi nhà trường, bố mẹ đã bất lực thì pháp luật đã ở trên đầu H. Trong một lần dùng đấm đá để "xin" bạn cái vòng vàng H. đã bị công an bắt với tội "cưỡng đoạt tài sản".

Cái án 38 tháng tù giam đã đưa cô thiếu nữ Phạm Thanh H. vào trại giam. 16 tuổi, cái tuổi đẹp nhất đời người, cái tuổi mà bạn bè cùng trang lứa ngày ngày cắp sách tới trường thì H. đã phải vào trại giam cải tạo. Bố mẹ đau lòng, thầy cô xót xa, bạn bè tiếc nuối còn H., cô chỉ biết trách ông trời đã sinh ra cho mình một tính cách "chẳng giống ai" để rồi cô phải trả giá...

Ba năm ở trại giam H. đã nhận thức được rất nhiều điều. H. vẫn hứa với các cán bộ ở trại cũng như bản thân mình rằng: "Sau này em sẽ làm một người tốt và sống thật tốt". Ngày ra trại, cán bộ ở trại giam số 6 ai cũng mừng và chia vui cùng H. Thật sự, với vẻ đẹp trời phú và sự sắc sảo của H., cô đáng có một cuộc sống tốt hơn nhiều chứ không phải là nơi chốn tù tội.

Thế nhưng, ít lâu sau, người ta lại thấy...

-->đọc tiếp...

Các phương tiện đi lại độc đáo mùa bão lũ

Phao, bè đủ mọi hình dáng, chất liệu và kích cỡ đang trở thành phương tiện di chuyển tạm thời tiện lợi nhất tại huyện Thương Nam, Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang trong mùa bão lũ
Trung Quốc rộ sáng kiến mùa lũ

Tính đến chiều 10/8, bão nhiệt đới Morakot ập vào khu vực bờ biển phía đông Trung Quốc hôm chủ nhật đã làm ít nhất 3 người thiệt mạng, 1 người mất tích và nhấn chìm nhiều nhà cửa cũng như đất trồng trọt trong nước lũ.

Trung Quốc rộ sáng kiến mùa lũ

Hơn 7,9 triệu người ở Phúc Kiến, Chiết Giang, Giang Tây và An Huy bị ảnh hưởng vì bão Morakot. Chính quyền địa phương phải sơ tán 1,4 triệu người.

Trung Quốc rộ sáng kiến mùa lũ

Bão đã làm đổ hơn 5.000 căn nhà, gây ra thiệt hại về kinh tế lên tới 6 tỉ nhân dân tệ (khoảng 878 triệu USD).

Trung Quốc rộ sáng kiến mùa lũ

Ban Chỉ huy phòng chống lụt bão địa phương cho biết huyện Hà Phố của thành phố Ninh Đức, tỉnh Phúc Kiến, có ít nhất 136.000 người bị mất tài sản do nước lụt và lở đất khi bão Morakot tấn công vào đây với sức gió lên tới gần 119 km/h.

Trung Quốc rộ sáng kiến mùa lũ

Hơn 3,4 triệu người Chiết Giang chịu thiệt hại về của cải khi hàng trăm ngôi làng bị ngập và hơn 1.800 ngôi nhà đổ sập.

Trung Quốc rộ sáng kiến mùa lũ

Tại Thương Nam, một trong 20 huyện ngập lụt của tỉnh Chiết Giang, nhiều phương tiện giao thông kẹt lại trên những con đường chính bị chìm dưới mực nước sâu khoảng 1m.

Trung Quốc rộ sáng kiến mùa lũ

Theo trung tâm xử lý khủng hoảng ở Đài Loan, bão Morakot đã giết chết 14 người trong khi 51 người khác đang mất tích. Ngoài ra, giới chức trách vẫn chưa rõ số phận của khoảng 400 người tại làng Shiao Lin sau khi bão quét qua.

-->đọc tiếp...

Saturday, July 18, 2009

Chính thức cấm đèn trời trên phạm vi cả nước

Thủ tướng Chính phủ ngày 17/7 đã ký quyết định nghiêm cấm mọi tổ chức, cá nhân sản xuất, nhập khẩu, tàng trữ, vận chuyển, buôn bán, đốt và thả đèn trời trên phạm vi cả nước.

Chính thức cấm đèn trời trên phạm vi cả nước
Nhiều vụ hỏa hoạn lớn đã xảy ra do thả đèn trời.

Quyết định quy định rõ trách nhiệm của các Bộ và UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương như Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch cùng Bộ Công an chủ trì, phối hợp với các Bộ, ngành, cơ quan có liên quan hướng dẫn thực hiện quyết định này.

Bộ Thông tin và Truyền thông chủ trì phối hợp với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, các bộ, ngành, địa phương tăng cường công tác tuyên truyền rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng về Quyết định này để nhân dân hiểu và thực hiện nghiêm túc.

Còn Bộ Giáo dục và Đào tạo chủ trì, phối hợp với Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh tuyên truyền cho thanh niên, thiếu niên, học sinh, sinh viên nhận thức những nguy hại của việc đốt, thả đèn trời.

Cũng theo Quyết định, UBND các tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương căn cứ chức năng, nhiệm vụ được giao chịu trách nhiệm quản lý, kiểm tra, phát hiện và xử lý các hành vi vi phạm quyết định trên theo quy định của pháp luật.

Những người có công phát hiện, ngăn chặn việc sản xuất, nhập khẩu, tàng trữ, buôn bán, vận chuyển, đốt và thả đèn trời sẽ được khen thưởng theo quy định của pháp luật. Các tổ chức, cá nhân có hành vi vi phạm Quyết định sẽ bị xử lý theo quy định của pháp luật.

-->đọc tiếp...

Sunday, June 28, 2009

Hôn nhau ở trường sẽ bị phạt nặng

Xem hình đúng cỡ
Học sinh của Trường quốc lập Kings of Wessex ở Cheddar (Somerset, nước Anh) không được phép hôn nhau trong khuôn viên trường. Học sinh nào bị bắt quả tang đang “khóa môi” sẽ bị phạt, thậm chí bị đình chỉ học.

Trên website của trường, Hiệu trưởng Chris Eichardson bày tỏ: “Chúng ta học trong một ngôi trường tân tiến, nhưng vẫn phải tin tưởng vào những giá trị truyền thống” và từ chối bình luận thêm về vấn đề này.


Trường quốc lập Kings of Wessex ở Cheddar, nơi lệnh cấm học sinh hôn được ban hành. (Ảnh: Dailymail)

Tuy nhiên, phụ huynh của các học sinh cho rằng: “Hôn là một phần không thể thiếu trong đời của một thanh thiếu niên”.

Một phụ huynh khác cũng cho biết: “Hầu hết các trường không tán thành việc học sinh hôn nhau. Tuy nhiên, lệnh cấm được đưa ra cùng với những lời đe dọa phạt lại là một biện pháp quá đà”.

Quy định này gắn liền với những kỷ luật nghiêm khắc vốn có từ trước của trường.

Phát ngôn viên của Hội đồng thành phố Somerset nói: “Chúng tôi không chịu trách nhiệm về những chính sách riêng của trường. Hiệu trưởng đã ra quyết định, vì thế chúng tôi không có ý kiến gì thêm”.

Hai năm trước, học sinh Tom Bosley (16 tuổi) bị “dọa” đình chỉ học vì không chấp nhận hình phạt ở lại trường sau giờ học. Em bị bắt quả tang ăn táo trong sân tennis - nơi không được phép mang thức ăn vào.

Năm 2003, 22 học sinh bị kỷ luật vì mặc đồng phục không đúng quy định. Các em này đã mặc áo cộc tay mua ở siêu thị, thay vì mặc áo đồng phục.

Những năm gần đây, trường đã nhận được bằng khen của Chính phủ Anh trong việc giữ vững kết quả cao trong các kỳ thi.

Theo Nhật Anh/Vietnamnet/Dailymail,Telegraph

-->đọc tiếp...

Wednesday, June 24, 2009

15 tuổi không nhớ nổi yêu bao nhiêu người

Bây giờ mình chẳng còn nhớ mình đã yêu bao nhiêu người...", Nguyễn Thị Hải Y., cô bạn 15 tuổi đã tâm sự như thế. Y đã có những tháng ngày lang bạt, với những cuộc phiêu lưu tình ái không nhớ nổi tên của từng người tình.

Không chỉ dừng lại ở những cảm xúc tuổi học trò, nhiều bạn đã liều lĩnh đi quá giới hạn cho phép trong khi chính chúng không được trang bị đầy đủ kiến thức về giới tính và việc kìm nén cảm xúc... Trong những trường hợp ấy, khi bị gia đình ngăn cấm thì một số đã chán nản bỏ nhà ra đi, số khác thì phải âm thầm giải quyết hậu quả...

Đau xót từ những tình yêu tuổi học trò

"Bây giờ mình chẳng còn nhớ mình đã yêu bao nhiêu người...", Nguyễn Thị Hải Y., cô bạn 15 tuổi, chúng tôi gặp ở Trường Giáo dưỡng số 2 (Ninh Bình) đã tâm sự như thế. Cô bạn đã có những tháng ngày lang bạt, với những cuộc phiêu lưu tình ái không nhớ nổi tên của từng người tình. Từ nhỏ, Y. đã không biết mặt cha, cô sống trong sự yêu thương đùm bọc của mẹ.

Mối tình đầu tiên của Y. bắt đầu khi học cấp 2. Khi đó, Y. thường xuyên lang thang trên mạng Internet và chìm đắm trong thế giới sôi động của trò chơi Audition. Khi gặp một cậu thanh niên ở trên đường, Y. đã yêu anh ta... Khi bị mẹ phát hiện ngăn cấm, Y. bỏ nhà đi theo bạn trai xuống Hà Nội hơn một tuần, hết tiền thì lấy trộm xe máy.

Sau đó, Y. theo anh này về một điểm kinh doanh dịch vụ giải trí để chơi bời. Những cuộc chơi thác loạn thâu đêm, suốt sáng khiến Y. ngây ngất trong men say tình. Cô đã nhiều lần quan hệ với người bạn trai này mà chẳng có một biện pháp nào để bảo vệ cho mình.


Một buổi học giáo dục truyền thống tại Trường giáo dưỡng Ninh Bình.

Mối tình chóng vánh diễn ra trong thời gian ngắn thì Y. gặp một người đàn ông hơn cô hàng chục tuổi. Y. cũng chẳng quan tâm xem ông ta làm gì, bao nhiêu tuổi mà chỉ thấy đầu bạc thì nghĩ là già... Sau đó, Y. theo ông ta về thuê phòng trọ sinh sống như vợ chồng.

Cùng lúc, Y. sống với hai người đàn ông. Chán cuộc tình này, Y. lại lao vào những cuộc tình khác... Khi được đưa vào trường giáo dưỡng, Y. mới hiểu thế nào là sức khỏe sinh sản, làm thế nào để tự bảo vệ mình.

Khi bị đưa vào trường giáo dưỡng, T., một cô bé ở Quảng Ninh ngực vẫn căng sữa, đôi bàn tay và chân run rẩy sau một ca nạo hút thai gần 6 tháng tuổi... Cô bạn phải mất một thời gian dài mới có thể hồi phục được sức khỏe, nhưng cú sốc về tinh thần vẫn khiến bạn bàng hoàng. T. và bạn trai đã lén thử "trái cấm" mà không biết đến hậu quả. Khi mẹ của T. phát hiện ra sự việc thì đã quá muộn màng, T. có thai được 6 tháng...

Mặc cho gia đình nhà trai van xin, bà mẹ vẫn không đồng ý. Để ngăn cản tình cảm sai lầm của đứa con gái nhẹ dạ, bà mẹ này yêu cầu T. phá thai, nếu không sẽ làm đơn tố cáo đến cơ quan Công an.

Để tránh sự dị nghị, bà đã tìm đến một bệnh viện ở xa nơi mình sinh sống nhờ bác sỹ giải quyết hậu quả của mối tình học trò, bồng bột, thiếu suy nghĩ của đứa con mình, dù bà biết việc làm này nguy hiểm đến tính mạng của con. 3 ngày sau khi bỏ bào thai, T. được đưa vào trường giáo dưỡng trong tình trạng sức khỏe sa sút và trạng thái tinh thần hoảng loạn...

Đại úy Nguyễn Thị Hằng, giáo viên chủ nhiệm của lớp học sinh nữ cho biết: Hầu hết số học sinh nữ vào trường chưa có khái niệm về giới tính. Nhiều bạn tâm sự chưa bao giờ được mẹ dạy rằng đến giai đoạn này, hoặc giai đoạn khác, phụ nữ có sự biến đổi về tâm sinh lý và các biện pháp để tự bảo vệ mình...

Văn hóa trong quan hệ

Theo thống kê của các bệnh viện phụ sản trong cả nước thì trong những năm qua, tỷ lệ nạo hút thai ở tuổi vị thành niên tăng cao.

Thực tế cho thấy sự phát triển của các phương tiện thông tin, đại chúng cũng phần nhiều tác động đến tâm, sinh lý của lứa tuổi mới lớn. Những tác động của phim tình cảm sướt mướt, cùng những thay đổi về tâm, sinh lý khiến nhiều em ngộ nhận tình cảm tuổi học trò là tình cảm lứa đôi, nam nữ.

Ban đầu, có khi chỉ là việc gán ghép, trêu đùa của các bạn cùng lứa tuổi, sau đó thì các bạn ngộ nhận đó là tình yêu rồi tìm đến với nhau. Rồi trong những buổi gặp gỡ tại các kỳ vui chơi, bữa tiệc sinh nhật... chính trong hoàn cảnh đó đã khiến chúng đi quá giới hạn cho phép.

Một thực tế hiện nay cho thấy trẻ em thành phố thường sớm phát triển sinh lý hơn so với các khu vực khác. Trong khi đó, nhiều ông bố, bà mẹ thì do e ngại về giới tính, lo lắng rằng nói chuyện về giới tính tức là "vẽ đường cho hươu chạy", do suy nghĩ cổ hủ đó đã ngại ngần khi nói chuyện với các con về vấn đề "nhạy cảm".

-->đọc tiếp...

Thursday, June 18, 2009

Thiệt mạng vì ngủ vùi trong cát

Xem hình đúng cỡ
Ngày 17/6, Công an TP Nha Trang, Khánh Hòa cho biết đã khám nghiệm hiện trường và tiếp tục điều tra lai lịch của nạn nhân thiệt mạng trong một tình huống khá hy hữu.

Hình minh họa

Khoảng 4h sáng 13/6, anh Trương Đình Đức (39 tuổi) lái máy cày dọn rác bờ biển. Theo lời anh Đức, khi đến trước khu vực Quảng trường 2/4, xe va đập và cán lên một vật thể lớn phía dưới. Anh Đức xuống xe kiểm tra thì phát hiện đó là một người đàn ông đang nằm ngủ và phủ cát lên người.

Ngay lập tức, nạn nhân được đưa đi cấp cứu tại Bệnh viện Khánh Hòa nhưng do bị va đập mạnh nên đã tử vong.

TH8X theo Hoàng Việt - Ngoisao

-->đọc tiếp...

Tuesday, June 16, 2009

Hầm đường bộ thành sông ngày khánh thành

Sáng nay, chỉ hai giờ sau khi thông xe, hầm cơ giới nút Kim Liên - Đại Cồ Việt (Hà Nội) đã phải tạm đóng cửa vì mưa ngập. Điện tắt, nhiều người phải dắt xe lội bì bõm.

Hầm đường bộ biến thành
Bị chậm tiến độ hơn 1 năm so với dự kiến, cuối cùng nút giao thông Kim Liên - Đào Duy Anh đã được thông xe sáng nay.
Hầm đường bộ biến thành
Nhưng khi cơn mưa sáng nay trút xuống, nước bắt đầu chảy từ trên xuống đường hầm.
Hầm đường bộ biến thành

Hầm đường bộ biến thành
Đường hầm bỗng trở thành nơi trú mưa lý tưởng.
Hầm đường bộ biến thành
Người dân trèo qua trèo lại bục phân cách.
Hầm đường bộ biến thành
Cơn mưa càng lúc càng to, cả hai chiều của đường hầm đều ngập.
Hầm đường bộ biến thành
Sau khoảng 15 phút,nước dâng cao, ô tô ngập hơn nửa bánh xe.
Hầm đường bộ biến thành
Xe chết máy, một thanh niên buộc phải dắt qua chỗ ngập.
Hầm đường bộ biến thành
Phía đầu đoạn ngập, các xe dừng lại quay đầu tránh.
Hầm đường bộ biến thành
Khoảng 10h sáng nay, sau hơn 2 tiếng thông xe, đường hầm đã được bịt lại.
Hầm đường bộ biến thành
Điện tắt, những người trú mưa trong hầm từ trước đành phải mò mẫm băng qua.
Hầm đường bộ biến thành
Phía trên, nút giao thông này vẫn lổn nhổn xây dựng.
Hầm đường bộ biến thành
Nước đọng, bùn lầy.
Hầm đường bộ biến thành
Giao thông hỗn loạn.
-->đọc tiếp...