Hậu Trường Phim

Các Bài Mới Cập Nhật

Xếp hạng Alexa

Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts
Showing posts with label Tâm Sự. Show all posts

Thursday, May 21, 2009

Người yêu cũ tán bạn thân của tôi

Người yêu cũ tán bạn thân của tôi

Ảnh minh họa

Thỉnh thoảng, em thấy anh khen nó là đứa có cá tính. Còn nó, mỗi khi thấy bọn em cãi nhau, nó đều bênh vực anh để giảng hòa cho hai đứa.

Em và anh ấy chia tay chưa được bao lâu. Thú thực, em vẫn còn rất yêu anh ấy nhưng vì nhiều hiểu lầm và tính tự ái cao nên chúng em vẫn đường ai nấy đi. Song em không nghĩ anh có đối tượng mới nhanh đến vậy, và điều không ngờ nhất, người ấy chính là đứa bạn gái thân nhất của em.

Bạn em cũng khá xinh xắn nhưng rất kĩ tính nên nó chưa có bạn trai. Hồi còn yêu nhau, chúng em thường rủ nó đi chơi cùng cho vui. Em thấy anh với nó có nhiều điểm hợp nhau và cũng quí mến nhau. Thỉnh thoảng, em thấy anh khen nó là đứa có cá tính. Còn nó, mỗi khi thấy bọn em cãi nhau, nó đều bênh vực anh để giảng hòa cho hai đứa. Tuy nhiên, em chẳng bao giờ nghi ngờ điều gì vì em tin anh và nó. Với lại, em cả nó chơi thân rất lâu rồi, em biết tính nó như thế nào. Hơn nữa, em hiểu anh không phải là mẫu đàn ông nó mong muốn.

Nhưng tuần trước, một đứa bạn khác thông báo với em nhiều người gặp anh cả nó đi chung và chính mắt nó cũng một lần nhìn thấy họ đi uống cà phê và với nhau. Quả thật, dạo này em ít gặp nó (vì em đang bận một số việc), mà nó cũng chẳng mấy khi liên lạc với em.

Em đã thực sự sốc vì tin đó. Dù chưa xác minh cụ thể song em rất hiểu bạn trai em, anh ấy hầu như chẳng bao giờ thích chơi và đi cùng với bạn khác giới. Nếu anh ấy thường xuyên gặp cô gái nào đó chỉ có thể vì một lí do duy nhất là có cảm tình với người ta. Nhưng em không thể tin nổi, chúng em yêu nhau 2 năm mà mới chia tay được hơn một tháng. Có lẽ nào tình yêu thay đổi nhanh đến vậy? Hay anh ấy phản bội em từ lâu mà em không biết?

Còn nó nữa, không lẽ nó cũng âm thầm phản bội em? Em biết phải nghĩ sao đây, phải xử sự thế nào? Em có nên hỏi thẳng nó và anh ấy không? Liệu làm như vậy có giúp ích được gì? Có người khuyên em cứ âm thầm chờ đợi xem vì "cái kim trong bọc cũng có ngày lòi ra?". Nhưng em thấy đau khổ, bực bội quá! Em sợ mình không thể kiềm chế để chờ đợi được. Em muốn hỏi thẳng họ cho ra nhẽ. Chỉ có điều, em sợ nếu mọi việc không như em nghĩ thì có thể em sẽ mất tình bạn với nó (vì nó cũng là đứa tự trọng cao). Em phải làm gì đây?

-->đọc tiếp...

Tuesday, May 5, 2009

Tôi trở thành 'nô lệ' vì trót dâng hiến hết cho anh

Mặc dù biết tình cảm anh dành cho tôi không trọn vẹn, nó giống như anh ban phát tình cảm để cảm ơn những gì tôi làm cho anh. Nghĩ đến mà tim tôi quặn thắt…

Tôi trở thành "nô lệ" vì trót dâng hiến hết cho anh

Ảnh minh họa.

Tôi năm nay 23 tuổi, đang làm y tá cho một phòng khám đa khoa. Công việc của tôi ổn định, cuộc sống vật chất đầy đủ vì cả gia đình tôi vẫn đi làm. Tôi thấy may mắn khi mình được bố mẹ và anh trai yêu thương, lo lắng. Nhưng dường như ông trời không để tôi có được trọn vẹn mọi thứ nên trong chuyện tình cảm, tôi nhận thấy mình không may mắn.

Lần đầu tiên tôi rung động, chỉ đơn giản là thứ tình cảm học sinh là năm học lớp chín. Quang - cậu bạn học cùng trường, khác lớp đã gieo vào trái tim tôi sự nhung nhớ suốt thời gian dài. Tôi chỉ dám thích cậu ấy âm thầm và lặng lẽ bởi vì lúc đó Quang là hotboy. Sánh bước bên cậu ấy cũng phải một hotgirl xinh đẹp nhất nhì trường. Tôi biết rằng mình sẽ chẳng có cơ hội nào để đến gần Quang nên chôn sâu tình cảm ngây ngô đó.

Rồi tôi tốt nghiệp và học ở một trường cấp ba gần nhà. Thật bất ngờ là ở đây tôi và Quang lại học chung nhưng vẫn khác lớp. Trong tôi bắt đầu nhen nhóm hy vọng sẽ thổ lộ tình cảm của mình với Quang. Ban đầu là những lá thư tay, những câu hỏi thăm nhưng dường như Quang không mấy quan tâm và muốn biết đó là tôi. Lúc nào tôi cũng dõi theo bước chân của cậu ấy. Quang chỉ muốn chúng tôi dừng lại ở mức bạn bè vì Quang đã dành trái tim mình cho một người con gái đang ở xa. Quang nói với tôi rằng đã yêu cô gái đó từ rất lâu, sẽ chỉ chờ đợi cô ấy trở về. Khi đó, tôi cũng định kết đôi với một trong số những người theo đuổi mình nhưng lại thôi. Tôi không thấy chút rung động của trái tim khi bên người con trai khác. Dường như Quang luôn hiện hữu trong tâm trí của tôi dù ở đâu. Một lần nữa thần tình yêu không mỉm cười với tôi. Quyết định của tôi là sẽ chỉ chú tâm vào học và cố gắng xây dựng một tương lai tốtđẹp cho mình.

Sau khi ra trường, tôi và Quang không còn liên lạc nhiều, thi thoảng chúng tôi nhắn tin và hỏi thăm nhau một cách xã giao. Bẵng đi một thời gian tôi hay tin Quang đã vào miền Nam. Buồn và hụt hẫng là cảm giác của tôi lúc đó. Nhưng lần này nỗi buồn đó khiến tôi nỗ lực học tập hơn, tôi tốt nghiệp trường trung cấp Dược với tấm bằng Khá và có được công việc phù hợp chuyên môn. Mặc dù đi làm tôi cũng có một vài anh đồng nghiệp để ý nhưng chẳng hiểu sao họ không lọt vào mắt tôi. Tôi nhìn thấy nhiều điểm xấu của họ hơn là điều tốt họ làm và thành ý dành cho mình.

Nhưng thật bất ngờ, số phận run rủi cho tôi gặp lại Quang lần nữa. Quang ra Hà Nội khi đã học xong trường xây dựng nhưng chưa có được công việc phù hợp. Mặc dù vậy, tôi không để ý đến việc Quang đang chẳng có gì. Đã hai lần tôi để mất cơ hội đến trái tim Quang. Lần thứ ba, cũng là lần tôi lấy hết can đảm thổ lộ tình yêu dành cho anh. Vậy mà cũng mất một thời gian Quang mới đón nhận tình cảm của tôi. Tôi tự biết mình luôn yêu anh hơn nên sẽ chịu thiệt nhưng vẫn chấp nhận. Với tôi, chỉ cần được ở bên anh và thấy nụ cười của anh cũng khiến tôi hạnh phúc. Bạn bè khuyên can tôi đừng vì quá yêu mà hy sinh, đừng làm nô lệ cho tình yêu nhưng tất cả đều bị tôi bỏ ngoài tai. Yêu anh, tôi chỉ muốn dâng hiến tất cả những gì mình có. Hàng ngày, đi làm về tôi lại qua nhà nấu cơm cho anh rồi mới có mặt ở nhà mình. Tôi sắm sửa quần áo, đồ dùng cho Quang nhiều hơn cả đồ tôi có. Tôi cảm giác như mình là một người vợ nhỏ bé rất chăm ngoan, cung phụng anh. Anh đói, hay ốm là tôi có mặt với đống đồ ăn, thuốc uống trên tay. Cách đây không lâu, anh bị mổ nằm viện ba tuần là ba tuần tôi thức trắng đêm để trông nom, sáng ra lại phải đi làm ngay. Trông tôi gầy gộc và xanh xao khiến ai cũng lo lắng. Nhưng trên hết tôi thấy vui và hạnh phúc là được rồi. Đã có lúc tôi tự vấn rằng liệu anh có yêu tôi thật không hay chỉ là vui chơi mà thôi. Song ý nghĩ đó chỉ là thoáng qua nên không ở lại lâu. Từ lúc yêu anh, tình cảm và tiền bạc của tôi dành hết cho tình yêu này. Cả khi “lỡ có” tôi cũng phải một mình đi giải quyết để anh không khó chịu. Vì anh nói muốn có đám cưới cũng cần phải tương lai vững chắc đã. Tôi tin và không đòi hỏi anh điều gì. Giận nhau lần nào tôi cũng phải là người làm lành trước, biết anh và người yêu cũ vẫn thỉnh thoảng liên lạc nhưng tôi chỉ im lặng vì mình đến sau.

Nhưng lần này, tôi không thể im lặng nữa vì anh đang muốn bắt cá hai tay. Chuyện là mấy hôm trước, anh có gửi nhầm tin nhắn cho tôi khi đang nhắn tin cùng người con gái khác. Tôi lưu lại và muốn anh giải thích nhưng anh nổi khùng, còn nói tôi nhỏ nhen. Đó chỉ là một cô bạn mới quen trên mạng chứ yêu đương gì. Anh còn bảo chỉ vì luôn nghĩ đến tôi nên mới gửi nhầm như thế. Tuy nhiên, tôi đã suy nghĩ rất nhiều, liệu tôi có thể tin đó là sự thật. Phải chăng vì mù quáng mà tôi không còn nhận ra mình đã đánh mất bản thân từ lâu? Tôi có nên tiếp tục yêu anh khi đang rất mệt mỏi?

-->đọc tiếp...

Monday, April 27, 2009

Người yêu cũ hại “đời con gái” và quay clip nóng sau khi chia tay tôi

Xem hình đúng cỡ
Minh kể tôi nghe rất nhiều chuyện về gia đình và anh, đặc biệt là cô bé buồn vì anh trai không còn ngoan ngoãn như lúc còn yêu tôi. Minh thấy anh trai sống buông thả và lăng nhăng hơn, sau khi chia tay tôi đã yêu rất nhiều cô bé khác, có khi còn ít tuổi hơn Minh nhưng chỉ được vài buổi là bỏ.

Yêu nhau ba năm nhưng cuối cùng tôi và anh cũng nói lời chia tay vì tôi thấy anh thờ ơ và có ý định theo đuổi người con gái khác. Mỗi lần nhớ đến chuyện tình cũ tôi lại thấy tim mình nhói đau. Anh - người con trai dễ gần và hóm hỉnh nên được nhiều người gái để ý cũng là chuyện dễ hiểu. Tôi - một người con gái hơi nhút nhát trước khi yêu anh và cũng thích những điều lãng mạn, mơ mộng. Hai chúng tôi đôi khi không tìm thấy những điểm chung nhưng lại cùng đi trên một con đường suốt ba năm. Với nhiều người, quãng thời gian yêu nhau như vậy cũng để lại nhiều kỷ niệm và chúng tôi cũng thế. Hai đứa đều sinh ra và lớn lên ở thành phố, gia đình tôi và anh đều khá giả và chẳng có cản trở nào để chúng tôi đến với nhau. May mắn hơn khi yêu nhau hai đứa đã có công việc và hai bên gia đình nghĩ rằng chúng tôi sẽ trở thành vợ chồng trong một ngày không xa.

Gia đình anh quý mến tôi ngay từ lần đến chơi đầu tiên, đặc biệt là tôi và cô em gái của anh giống như chị em ruột vậy. Hai bác khen tôi dịu dàng, chăm chỉ nên chắc chắn sẽ là con dâu của hai bác. Minh – em gái anh đang học cấp 3, cô bé rất xinh và học giỏi, hầu như có chuyện gì em cũng tâm sự tôi nghe. Em Minh còn kể tôi nghe những tật xấu và kỉ niệm ngày nhỏ của anh khiến tôi có cảm giác mình được tin tưởng và yêu mến. Những ngày tháng đầu yêu nhau là khi tôi cảm giác hạnh phúc nhất, anh luôn quan tâm tôi đúng mực, săn sóc và vun vén cho tình yêu chúng tôi ngày càng nồng nàn hơn. Mỗi sáng thức dậy là một tin nhắn yêu thương dành cho tôi, anh còn qua đón tôi đi ăn sáng và đi làm. Cứ đều đặn như vắt chanh và dù là nắng hay mưa cũng chẳng quản ngại điều gì.

Khi tôi muốn tự mình làm điều đó thì anh gạt đi, anh bảo muốn lúc nào cũng ở bên tôi và đem lại cảm giác tin tưởng cho tôi. Thỉnh thoảng là những đoá hoa hồng tươi thắm mặc dù chẳng phải ngày lễ quan trọng gì vì anh bảo thấy tôi vui là được rồi. Còn nhớ khi làm kỉ niệm một năm ở bên nhau chúng tôi đã có một buồi tối ấm áp, thật khó quên. Thời gian cứ trôi và tình yêu của chúng tôi luôn được gia đình, bạn bè ủng hộ. Mọi người khuyến khích làm đám cưới nhưng chúng tôi bảo cần thêm thời gian để có tương lai vững chắc hơn. Và tôi chẳng thể ngờ, quãng thời gian của năm thứ ba yêu nhau đã giết chết tình yêu thủa ban đầu của chúng tôi. Có lẽ là cả hai đã không còn muốn quan tâm và chăm sóc cho nhau nhiều như trước. Chúng tôi hay cãi nhau và đều cảm thấy mệt mỏi, tôi thấy anh có những biểu hiện khác trước và cũng đinh ninh anh đang có một mối quan tâm khác. Quả đúng như vậy, bạn thân tôi thấy anh đi café cùng một cô gái khác rất tình tứ. Tôi không muốn tin nhưng khi hỏi anh thì lại nhận được cái gật đầu rất thật của anh.

Cuối cùng sau những dùng dằng chúng tôi quyết định đường ai nấy đi khiến cả hai bên gia đình đều rất buồn. Dù như vậy nhưng tôi cũng chấp nhận, tôi đã bị phản bội trắng trợn như vậy thì sẽ không níu kéo anh nữa. Tuy nhiên, Minh – em gái anh vẫn thường xuyên chat và nhắn tin trò chuyện cùng tôi, tình cảm chị em còn thân thiết hơn. Sau nửa năm chia tay anh thì tôi cũng đã nguôi ngoai phần nào, tâm trí tôi dồn hết cho sự nghiệp và tấm bằng Cao học. Thế nhưng, cách đây không lâu tôi và – em gái anh đã đi chơi cùng nhau để chúc mừng sinh nhật cô bé. Minh vẫn xinh xắn và học giỏi, năm nay em sẽ thi đại học nên có vẻ gầy hơn vì lo cho kì thi. Minh kể tôi nghe rất nhiều chuyện về gia đình và anh, đặc biệt là cô bé buồn vì anh trai không còn ngoan ngoãn như lúc còn yêu tôi. Minh thấy anh trai sống buông thả và lăng nhăng hơn, sau khi chia tay tôi đã yêu rất nhiều cô bé khác, có khi còn ít tuổi hơn Minh nhưng chỉ được vài buổi là bỏ. Minh nghĩ rằng anh vẫn nhớ và chỉ yêu thật lòng mỗi mình tôi. Buồn hơn là Minh phát hiện anh còn quay những clip “mát mẻ” trong máy di động mà cô bé tình cờ xem được. Ít nhất là trong đó có đến ba cô bé chỉ nhỏ như Minh.

Tôi nghe xong mà trong lòng rất buồn, tôi không nghĩ anh sống và hành động vô trách nhiệm như vậy. Tôi chỉ nghĩ mấy cái trò quay và chụp ảnh “nóng” chỉ là mốt của bọn trẻ con teen mà thôi. Người đàn ông tôi từng yêu suốt ba năm trời lại thay đổi nhanh vậy sao? Thứ tình cảm anh đang theo đuổi là gì? Tôi biết chúng tôi đã không còn liên quan và có trách nhiệm gì với nhau nhưng lúc này tôi thấy mình mất phương hướng. Tôi chẳng còn tin mình sẽ yêu và còn yêu được bất kì ai.

Theo Phunu
-->đọc tiếp...

Ám ảnh vì chứng kiến người lớn "yêu nhau"

Xem hình đúng cỡ
Bình thường em hay thức khuya nhưng chính vì vậy mà em đã gần như chứng kiến được hết "chuyện đó" của cô chú. Dù chỉ chứng kiến bằng tai thôi song cũng đủ làm em sợ hãi.

Em năm nay 14 tuổi. Em cũng rất hiểu cảm giác của chị, cách đây một thời gian em đã gặp phải một chuyện kinh tởm mà đáng ra em không nghĩ là mình lại gặp phải tình huống khó xử đó. Vì chuyện đó, em đã vướng phải một nỗi ám ảnh mà nay em không sao gạt bỏ khỏi tâm trí được, em không biết phải nói với ai.

Hôm đó, em ngủ ở nhà cô. Bình thường em hay thức khuya nhưng chính vì vậy mà em đã gần như chứng kiến được hết "chuyện đó" của cô chú. Dù chỉ chứng kiến bằng tai thôi song cũng đủ làm em sợ hãi.

Em nghĩ rằng cô chú phải hiểu sự có mặt của em ở đấy chứ, vậy tại sao cô chú vẫn thản nhiên làm việc đó "ầm ĩ" như vậy. Em cũng hiểu đó là chuyện "người lớn phải làm", chỉ có điều, em tin rằng cô chú có thiếu gì lúc và thiếu gì cách để em khỏi phải rơi vào tình trạng khó xử ấy.

Thật sự em đã đọc rất nhiều báo nhưng không nghĩ chuyện này lại xảy ra với mình. Những tiếng động đó làm em thấy ghê tởm vô cùng. Em thấy khinh bỉ và muốn xa lánh họ. Từ ngày hôm ấy, về nhà em luôn có cảm giác nghi ngờ và khó chịu với mọi tiếng động ở chính giường của bố mẹ em. Dù có thể chẳng có chuyện gì nhưng em vẫn thấy ghê sợ. Sợ việc đó lại xảy ra, nó làm em bị ảnh hưởng rất nhiều.

Nhiều lúc em đã cố gắng quên, nhưng em ko thể quên được nó. Giờ em không dám xuống nhà cô chú ngủ cùng nữa, những cử chỉ của họ với em em thấy kinh tởm lắm. Vì chuyện đó mà em thấy chuyện hôn nhau hay hơn thế nữa thì đối với em giờ nó quá ghê tởm, em còn thấy sợ cả bản thân mình. Anh chị hãy cho em một lời khuyên.

anhhaylamnhungdieumaem...@yahoo.com/Zing
-->đọc tiếp...

Saturday, April 11, 2009

Người yêu làm cô gái khác có bầu

Tôi năm nay 23 tuổi còn anh 25 tuổi. Anh là mối tình đầu của tôi. Chính anh nói với tôi về quá khứ rằng có quen vài người con gái và từng quan hệ với họ nhưng không yêu họ.

Người yêu làm cô gái khác có bầu

Tôi và người yêu tôi quen và yêu nhau được gần 2 năm. Nghe anh nói vậy tôi buồn lắm nhưng tôi nghĩ đó là quá khứ thì nên để nó ngủ yên và quan trọng là anh rất yêu tôi. Chúng tôi yêu nhau mà không hề nhắc đến những quá khứ đó.

Gần đây tôi phát hiện ra anh quen một lúc 2 cô gái. Một cô 18 tuổi và đã quan hệ với nhau chỉ sau vài lần nói chuyện. Một cô gái 22 tuổi làm giáo viên. Khi phát hiện ra chuyện này tôi rất buồn và suy sụp hoàn toàn. Tôi thất vọng vô cùng. Tôi đã nói chuyện với anh để hỏi rõ chuyện và anh thừa nhận có quan hệ với họ.

Anh xin tôi tha thứ vì anh chỉ yêu tôi. Vì còn yêu anh nên tôi đã cho anh thời gian để thay đổi. Trong thời gian đó tôi biết anh vẫn không thay đổi được nhưng vì yêu tôi vẫn cho anh cơ hội. Chỉ mới gần đây tôi biết anh lại quan hệ với người yêu cũ, mới lấy chồng và đinh cư ở nước ngoài. Cô ấy mới về Việt Nam, hai người liên lạc và quan hệ với nhau. Cô gái này đã mang trong mình giọt máu của anh. Hai người họ định giấu tôi nhưng nhờ trời mà tôi biết được chuyện xấu xa đó.

Cô gái đã quay trở về bên chồng với đứa bé trong bụng và nói sẽ sinh đứa bé này ra. Giờ tôi phải làm sao đây, khi tình yêu của tôi dành cho anh vẫn còn. Tôi nên chia tay với anh hay là cho anh thêm cơ hội nữa. Thực sự là tôi rất buồn và phân vân. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên (Thái Linh).

Giải đáp

Nói yêu bạn nhưng anh ta vẫn có nhiều mối quan hệ với các cô gái khác, điều đó cho thấy anh ấy không hoàn toàn hài lòng về bạn ở khía cạnh nào đó.

Không rõ các bạn đã quan hệ với nhau hay chưa nhưng nếu như chưa quan hệ mà anh ấy tìm đến các cô gái khác thì có thể chàng không tự gạt bỏ được nhu cầu cá nhân, kiềm chế sự đòi hỏi của bản thân cũng như muốn đi tìm những điều ở bạn không có. Vậy nên xem xét có nên tiếp tục hay dừng lại mối quan hệ này để tìm một người như bạn mong muốn.

Trường hợp hai bạn đã có quan hệ với nhau và anh ấy tìm đến các cô gái khác thì bạn cần nhìn lại cách thức quan hệ để cả hai cùng thoả mãn.

Hãy nói chuyện với anh ấy để hiểu anh ấy muốn gì ở bạn, lắng nghe và hoàn thiện những thiếu sót của bản thân. Nếu thực sự anh ấy chọn bạn và muốn xây dựng hạnh phúc với bạn, bạn cần kiên quyết yêu cầu anh ấy thay đổi, không bao giờ lặp lại những việc đã qua, chấm dứt hoàn toàn tình trạng gặp gỡ các cô gái khác để bạn có thể yên tâm về anh ấy. Hãy yêu cầu anh ấy cam kết và hữa cùng cố gắng để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp hơn.

Nếu anh ấy không thể hiện sự đồng ý tán thưởng thì bạn không cần thiết phải níu kéo mối quan hệ này bởi tiếp tục bạn sẽ vẫn có những càm giác như đang có.

-->đọc tiếp...

Thursday, April 9, 2009

Có thai với... người khác trước ngày kết hôn

Khi còn 3 tháng nữa là đến ngày cưới giữa tôi và K thì tôi lại quan hệ và có thai hơn 2 tháng với một người đàn ông khác...

Có thai với... người khác trước ngày kết hôn

Ảnh minh họa

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình phải ngồi viết ra những dòng tâm sự đầy giằng xé này gửi đến quý báo để xin lời khuyên của mọi người.

Nhưng hiện giờ tâm trạng của tôi đang rối bời. Tôi không nghĩ ra được mình nên và phải làm gì. Tôi đã quyết định gửi thư đến chuyên mục vì cảm thấy đây là nơi mình có thể bày tỏ những tâm sự thầm kín để tìm sự chia sẻ và lời khuyên đúng đắn cho tình cảnh éo le của mình.

Tôi năm nay 28 tuổi, còn chồng chưa cưới, K, hơn tôi 2 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua một người bạn thân của cả hai và yêu nhau được hơn 3 tháng thì anh phải vào Sài Gòn công tác. Tết này, anh sẽ ra Hà Nội và kết thúc chuyến công tác kéo dài 1 năm đó.

Cả hai chúng tôi đều không còn nhiều tuổi nữa nên đều coi đây là mối quan hệ nghiêm túc và đã tính đến chuyện kết hôn vì thấy rất hợp nhau. K là một người đàn ông tốt mà phụ nữ có thể tin tưởng lấy làm chồng. Đám cưới đã được lên kế hoạch vào tháng 4/2009. Tết này, anh về, chúng tôi sẽ cùng nhau hoàn thành nốt một số thứ cho lễ thành hôn.

Những ngày xa anh, tôi rất nhớ, chỉ mong đếm từng ngày anh về. Vậy mà giờ đây, khi anh sắp bên tôi mãi mãi thì tôi lại... trót có thai với người đàn ông khác là H, được hơn 2 tháng.

H đã ngoài 30 tuổi, cưới vợ gần 1 năm nay nhưng chưa có con. Anh là người từng trải và hiểu rõ tâm lý phụ nữ,. Ở H toát ra vẻ đàn ông khó cưỡng lại được. H biết cách làm dấy lên ham muốn thầm kín trong tôi, những ham muốn mà tôi đã cố kiềm nén khi xa K. Và rồi tôi cứ thích gần gũi anh. Tôi vẫn rất yêu chồng chưa cưới của mình và không bao giờ nghĩ sẽ bỏ anh ấy để lấy ai khác. Nhưng không hiểu sao tôi lại rất thích gần gũi H. Tôi thích những cái đụng chạm với H. Tôi thích được ngả vào lòng H, được H ôm ấp, vuốt ve và rồi chuyện gì đến đã đến. Tôi đã quan hệ với H.

Nhiều lần tôi đã bảo mình phải dừng lại nhưng không thể nào cưỡng lại được. Tôi cứ muốn được lao vào H. Những lần ân ái với H, tôi cảm thấy thật sự sung sướng và đê mê.

Tôi cứ chìm đắm trong những ham muốn tình ái đó để rồi phải trả giá cho những phút yếu đuối và nông nổi của mình: Tôi đã có thai với H. Khi phát hiện ra chuyện đó, cái thai đã được 1,5 tháng và hiện nó đã được hơn 2 tháng tuổi.

Giờ đây, đầu óc tôi đang rối bời, các anh chị ạ. Tôi tự trách mình ngu dại đã không kiềm chế được những ham muốn tầm thường để giờ có nguy cơ đánh mất hạnh phúc của chính mình. Trong tôi là sự đấu tranh, giằng xé giữa hai con đường: Một là phá thai để tiếp tục kết hôn với K và chấp nhận khả năng sẽ mãi mãi không có con, hai là giữ lại cái thai và chấp nhận con tôi không có bố.

Mặc dù khi biết tôi dính bầu, H đã bảo tôi giữ cái thai lại và anh sẽ bỏ vợ để cưới tôi nhưng tôi vẫn không cảm thấy yên tâm. Hơn nữa, đến với H đồng nghĩa với việc tôi là kẻ thứ ba chen vào gia đình của người khác. Tôi có nên vì hạnh phúc của mình mà đạp đổ hạnh phúc của kẻ khác?

Nhưng mà nếu phá thai, có khả năng tôi sẽ không bao giờ có con nữa vì tôi cũng đã lớn tuổi rồi. Chỉ nghĩ đến đó thôi, tôi đã cảm thấy không thể chịu được. Liệu cứ nhắm mắt phá thai và kết hôn với K, tôi có hạnh phúc bên anh khi mà tôi không thể đẻ con cho anh? K là con trai duy nhất của gia đình và là con trai trưởng của dòng họ nên việc sinh con là rất quan trọng.

Nhưng nếu giữ cái thai lại, chắc chắn đám cưới giữa tôi và K sẽ không có. Nếu biết chuyện này, anh sẽ không tha thứ cho tôi mà ngay lập tức huỷ bỏ đám cưới. Tôi không muốn con mình không có bố và cũng không chịu được sự dị nghị của những người xung quanh khi không chồng mà lại có con. Liệu khi tôi cầu xin, K có tha thứ để cưới tôi và chấp nhận cái thai đó không?

28 tuổi, tìm thấy một người phù hợp để cưới và khi đám cưới đã gần kề, tôi lại yếu lòng để rồi có thai với một người đàn ông khác. Cái thai thì đang lớn dần, ngày cưới cũng sắp đến mà tôi vẫn không biết mình nên làm gì. Tôi hối hận lắm nhưng giờ thì đã muộn rồi...

Mong các anh chị hãy cho tôi một lời khuyên đúng đắn vào lúc này. Tôi không nghĩ được gì nữa rồi và cũng không biết phải làm gì nữa rồi.

-->đọc tiếp...

Tôi yêu anh rể đứa bạn thân

Một lần nữa anh lại làm tôi bàng hoàng khi anh nói yêu tôi. Anh bảo, trong suốt một năm qua, không
Tôi yêu anh rể đứa bạn thân

Ảnh minh họa

Tôi cũng từng nằm trong hoàn cảnh của bạn. Tôi cũng từng yêu tha thiết một người đã có vợ và 2 con. Hoàn cảnh chuyện tình của tôi cũng rất trớ trêu.

Tôi biết anh hơn một năm về trước trong một lần tình cờ tới gia đình anh chơi cùng với đứa bạn thân. Anh là anh rể của bạn tôi. Hồi ấy, bạn tôi ở cùng gia đình chị gái nên tôi thường lui tới nhà anh chơi. Tôi không bao giờ nghĩ và cũng không để ý tới anh lắm. Tôi thật sự thân với gia đình anh và 2 con của anh.

Một thời gian sau, bạn tôi về quê, tôi cũng chẳng có lí do để lui tới nhà anh nữa. Giá như mọi chuyện chỉ chấm dứt ở đó thì đã chẳng có chuyện gì xảy ra. Nhưng bi kịch lại xảy ra một năm sau đó.

Vào một ngày, bỗng nhiên tôi nhận được một cuộc điện thoại. Thật bất ngờ khi người gọi cho tôi là anh. Tôi rất ngạc nhiên khi anh nói là muốn mời tôi đi ăn tối. Nhưng tôi cũng vui vẻ nhận lời vì chỉ nghĩ đơn giản là anh có việc gì đó cần gặp tôi.

Rồi một lần nữa anh lại làm tôi bàng hoàng khi anh nói yêu tôi. Anh bảo, trong suốt một năm qua, không lúc nào anh không nghĩ đến tôi, và anh không thể kiềm chế được nữa, hôm nay dù phản ứng của tôi như thế nào, dù tôi có chấp nhận anh hay không thì anh cũng phải nói cho tôi biết tất cả, anh. Từ đó, anh liên tục gọi điện cho tôi. Tôi đã thật dại dột, ngôc nghếch khi vẫn tiếp chuyện anh bình thường.

Thời gian đầu, chúng tôi thường gặp nhau trong khoảng thời gian ngắn như ăn trưa, uống nước và không bao giờ hẹn hò buổi tôi. Dần dần tôi có tình cảm thật sự với anh. Chẳng biết vì lẽ gì tôi yêu anh nhiều hơn tôi nghĩ.

Dẫu sao, bạn cũng hạnh phúc hơn tôi, được gặp anh hàng ngày, được đi ăn cùng và có anh đưa về mỗi buổi chiều. Còn tôi thì không. Tôi biết anh cũng yêu tôi nhiều nhưng anh còn có một cương vị trong xã hội phải giữ gìn, có một gia đình đang hạnh phúc đang cần tới anh. Tôi chưa bao giờ được đi chơi tối với anh, chưa bao giờ được anh chở về nhà sau giờ làm. Yêu anh, tôi đã phải nếm trải nhiều nỗi buồn tủi.

Càng yêu anh nhiều thì tôi lại càng không có nhiều cơ hội được bên anh. Thời gian sau, tôi chỉ còn được nghe giọng anh qua điện thoại, có khi cả tuần tôi chẳng được gặp anh. Vậy mà tôi vẫn chấp nhận chuyện đó, tôi cũng chỉ mong là hàng ngày được nghe giọng nói của anh, được tâm sự những chuyện trên trời dưới đất với anh, được nhìn thấy anh dù chỉ là vài phút, thế nhưng mong ước nhỏ nhoi đó cũng chẳng thực hiện được.

Tới một hôm, ngày mà tôi nghĩ là sớm muộn cũng đến, chỉ có điều nó đến nhanh hơn tôi tưởng, ngày mà anh nói rằng: "Chúng mình phải dừng lại thôi, anh thấy có lỗi khi cứ để em lúc nào cũng đi về một mình, anh sợ cảm giác cô đơn sẽ giết chết em, em còn phải lấy chồng, còn phải có một gia đình hạnh phúc của riêng em. Em hãy yêu người khác đi...".

Biết rằng sẽ có ngày phải nói xa nhau, dù yêu anh đến đâu thì anh cũng không bao giờ là của tôi, anh không bao giờ cùng tôi đi hết đoạn đường đời, tôi sẽ vẫn cứ một mình. Tôi hiểu được quyết định đó đối với anh cũng rất khó khăn nhưng anh cũng phải nói để mong tôi có cuộc sống hạnh phúc sau này. Tôi buộc lòng phải chấp nhận và nghĩ rằng như vậy sẽ tốt hơn cho mình, tốt hơn cho anh.

Tôi không biết là mình suy nghĩ sáng suốt hay ngu dại. Dù đau lòng nhưng tôi cũng chấp nhận và không bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ làm ảnh hưởng tới gia đình cũng như công việc của anh. Tôi bây giờ cảm thấy mệt mỏi, không biết bao giờ tôi mới có thể yêu lại được và yêu nhiều như tôi đã yêu anh.

huynh_my1112@yahoo.com

-->đọc tiếp...

Tuesday, April 7, 2009

Mới lớp 5, em đã bị anh họ hại đời mình

Câu chuyện thật kinh khủng đã xảy ra. Đó không đơn thuần là một "tai nạn", mà nó là nỗi đau đã đeo đuổi em suốt 10 năm trời...

Có lẽ em ít tuổi hơn chị rất nhiều và em nghĩ câu chuyện của em còn đáng buồn hơn thế. Cũng vì "tai nạn" đời mình mà em đã buông thả để rồi không coi trọng bản thân.

Thú thực, theo mọi người nhận xét thì em là một cô bé rất xinh đẹp. Ngay từ khi còn nhỏ, em đã được nhiều người khen vậy, thậm chí mới lớp học lớp 5 mà em đã có bạn trai tỏ tình và các bạn bè thường kháo nhau rằng có "tên nọ, tên kia" thích em. Lúc ấy em mới mơ hồ nghĩ về tình yêu nhưng quả thực, em còn quá ngây thơ.

Rồi câu chuyện thật kinh khủng đã xảy ra. Đó không đơn thuần là một "tai nạn", mà nó là nỗi đau đã đeo đuổi em suốt 10 năm trời...

Số là họ hàng nhà em đều ở gần nhau trong một khu phố, nên các anh chị em họ chơi với nhau rất thân. Em có hai người anh họ sinh đôi là con của bác ruột, hơn em 7 tuổi. Họ cũng thường sang nhà em chơi đùa với em từ lúc bé. Bản thân em cũng quí họ vì họ thường mua bánh kẹo cho em. Cũng phải nói thêm, dù còn nhỏ, chưa hiểu chuyện nhưng thỉnh thoảng em cũng nghe thấy bác em sang phàn nàn với bố mẹ em rằng, các con bác được chiều chuộng quá nên giờ sinh hư. Nhưng với em, họ là những người anh tuyệt vời.

Hình ảnh đó sẽ chẳng bao giờ thay đổi cho đến một hôm chủ nhật, khi cả gia đình em đi vắng, bố mẹ dắt em sang nhà bác gửi (để em ăn cơm bên đó). Buổi trưa ấy, hai bác em cũng phải đi có công chuyện. Bác dặn con trai bác ở nhà chơi với em.

Rồi chuyện khủng khiếp nhất cuộc đời em đã xảy ra. Em bị chính hai người anh họ của mình cưỡng bức. Tuy ít tuổi và ngây thơ nhưng em đủ thông minh để hiểu rõ là mình đã bị họ làm những điều đồi bại nhất. Em sợ và đau vô cùng. Sau đó, họ bắt em giữ bí mật, họ dọa rằng nếu em tố cáo thì người chịu thiệt thòi nhất sẽ là em và sẽ chẳng còn ai dám yêu quí em, tất cả sẽ khinh bỉ em.

Kể từ ngày đó, từ một cô bé hồn nhiên, vui vẻ, em thay đổi hẳn, biến thành đứa trẻ ít nói, trầm cảm. Em đã giấu trong lòng câu chuyện này gần 10 năm trời. Nỗi đau cứ theo em từng ngày từng tháng. Để rồi dần dần khi lớn lên, "tai nạn" ấy khiến em cảm thấy đời mình chẳng còn ý nghĩa. Em lớn lên, sống buông thả, lao vào các cuộc tình như con thiêu thân chỉ với một mục đích là "trả thù tất cả đàn ông trên thế gian này".

Nhưng giờ đây, em hiểu mình đã nhầm. Em cũng chỉ như bao nhiêu người khác, cũng khao khát được yêu và có một tình yêu thực sự. Tuy nhiên, em luôn ám ảnh nỗi sợ hãi là một ngày nào đó, nếu phát hiện chuyện của em, liệu có ai chấp nhận cho cái quá khứ nhơ nhớp đó cùng với một quãng thời gian dài buông thả kia!

Thật đau khổ khi thực tế đã chứng minh rằng điều em lo lắng là đúng. Hễ cứ yêu ai, xác định đến với ai thật lòng, em đều thành thật tâm sự rằng em không còn trong trắng, cũng như em kể lại cho người ấy câu chuyện buồn kia với mong mỏi người ta sẽ hiểu và thông cảm cho em. Vậy mà trớ trêu thay, những người đó đều dần xa lánh và rời bỏ em.

Bây giờ, em đã 20 tuổi, cũng xinh đẹp ít ai sánh bằng, lẽ ra em có quyền yêu và lựa chọn người đàn ông xứng đáng cho mình. Vậy mà em không thể, tình yêu với em là một thứ quá xa xỉ.

Con gái là vậy đó, thiệt thòi và đau thương lắm chị ạ! Em rất đồng cảm với chị. Mặc dù chuyện của chị không khủng khiếp như em, song em hiểu, chị cũng đang rơi vào trạng thái bế tắc. Có lẽ chẳng ai giúp gì được chúng ta ngoài bản thân chúng ta đâu chị ơi!

-->đọc tiếp...

Thursday, March 26, 2009

Bố tôi vào nhà nghỉ cùng người đáng tuổi con gái

Tôi đã gặp bố đi ô tô từ nhà nghỉ ra, trên xe có thêm một người con gái khác. Hình tượng lại một lần nữa sụp đổ trong mắt tôi.

Bố tôi vào nhà nghỉ cùng người đáng tuổi con gái

Ảnh minh họa

Chẳng bao giờ tôi tâm sự với ai chuyện này, ngay cả những người bạn thân nhất của mình. Nhà tôi có hai chị em, tôi là chị, dưới còn có một người em trai nữa. Bố tôi làm đội trưởng đội thi hành án ở dưới huyện, cũng ngoài 40 tuổi rồi. Trước đây khi tôi còn rất nhỏ, chưa nhận thức được về những chuyện của người lớn, bố đã phản bội mẹ tôi từ hồi đó đến bây giờ. Mười mấy năm trời chịu đựng vì hai chị em tôi mà mẹ không đành lòng li dị, sợ chị em tôi phải khổ khi sống không có bố. Tôi cứ nghĩ rằng rồi sẽ có ngày bố tôi thay đổi khi chúng tôi đã lớn. Nhưng mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại với những gì mà tôi nghĩ.

Bây giờ tôi đã là sinh viên, em trai tôi cũng đang học cấp 2 rồi. Cũng đủ lớn để biết về mọi thứ đang diễn ra trong gia đình mình. Tôi rất buồn và đau khổ, tôi đã từng nghĩ chỉ có cái chết mới giúp tôi thoát khỏi hoàn cảnh này. Đúng vậy, tôi đã hơn một lần từng định tự tử - 1 ý nghĩ thật điên rồ phải không? Nhưng cuối cùng tôi nghĩ, mẹ tôi chỉ sống vì hai chị em tôi thôi, nên tôi phải cứng rắn hơn để mẹ tôi còn có chỗ dựa.

Sự xấu hổ có người cha như ông luôn ám ảnh tôi từ bé cho đến bây giờ. Ánh mắt của những người hàng xóm và mọi người trong gia đình, cùng với những lời nói mỉa mai từ khi tôi còn nhỏ chưa biết gì cho đến bây giờ không bao giờ tôi quên. Đã nhiều lần tôi nói với bố về suy nghĩ và tâm sự của mình, tôi muốn bố tôi hiểu là tôi đã lớn, không còn là đứa trẻ nữa, mong rằng bố sẽ thay đổi vì tôi, vì gia đình cho dù là quá muộn.

Tôi đã nói: "Con người sống vì hiện tại chứ không sống mãi trong quá khứ. Bố hãy thay đổi đi! Con luôn hi vọng về sự thay đổi đó của bố!". Nhưng rồi càng hi vọng bao nhiêu thì tôi càng thất vọng bấy nhiêu... Tôi đã gặp bố đi ô tô từ nhà nghỉ ra, trên xe có thêm một người con gái khác. Hình tượng lại một lần nữa sụp đổ trong mắt tôi. Người con gái kia chỉ bằng tuổi tôi thôi...

Đến bây giờ tôi không biết phải làm sao nữa. Mẹ tôi cũng vì thế mà đau ốm luôn. Tại sao bố không bao giờ chịu hiểu ra ông đã làm đau cái gia đình này nhiều đến vậy? Tôi phải làm sao đây để bố tôi thay đổi? Còn nếu bố tôi vẫn mãi thế này thì mọi người khuyên tôi phải làm gì?

-->đọc tiếp...

Sunday, March 1, 2009

Bệnh “yêu quái gở”

Dạo gần đây chị Hòa đến khổ sở mỗi lần gần gũi với chồng vì anh Nam, chồng chị, tự nhiên đổi tính đổi nết, thích “yêu” vợ ở bất cứ nơi nào trong nhà, ngoài... giường ngủ.
Nguyên do là một lần, khi các con đã ngủ say, hai vợ chồng chị cùng nhau xem một bộ phim tình cảm với những cảnh ái ân khá nóng bỏng. Nổi hứng, cả anh và chị không kìm được đã làm “chuyện ấy” ngay trên ghế sofa với một cảm giác thật mới mẻ và thích thú. Chị cứ phập phồng lo sợ nhưng anh lại âu yếm động viên: “Các con đã ngủ say rồi, em đừng sợ. Em không thấy thế này rất thú vị sao?”. Nói rồi anh lại yêu chị say đắm khiến chị cũng quên hết.
 

 

Cứ ngỡ chỉ có một lần “nổi hứng” đó thôi nhưng không ngờ chồng chị Hòa lại sinh nghiện. Anh bảo “yêu” trong tâm trạng hồi hộp và trong những khung cảnh mới mẻ khiến anh tìm lại được cảm giác say đắm mà lâu rồi vợ chồng anh không có. Hơn nữa, mỗi lần yêu chẳng định trước, cảm hứng đến bất ngờ, thế nó mới thích.

 

Nghĩ thế nên nhiều lần anh đã nổi hứng đòi yêu chị ngay cả trong bếp, khi chị đang dọn dẹp sau bữa cơm tối (các con đã lên trên phòng học bài), hoặc có khi là trên sân thượng, khi chị đang lúi húi phơi đồ.

 

Anh Nam thì sung sướng ra mặt, lúc nào cũng vui vẻ vì được vợ “chiều”. Chỉ khổ cho chị Hòa, làm “chuyện ấy” với chồng mà cứ nơm nớp lo sợ như đang “ăn vụng”.

 

Có lần, anh chị cho các con sang chơi bên nhà ông bà nội mấy ngày cuối tuần cho ông bà đỡ nhớ cháu. Chỉ còn hai vợ chồng, anh Nam đòi “yêu” vợ ngay trong phòng khách, giữa ban ngày ban mặt. Cực chẳng đã chị cũng phải chiều theo, phần cũng nghĩ có ai đâu mà sợ, nhà chỉ có hai vợ chồng thôi mà.

 

Nhưng đang “hành sự”, đến “cao trào” thì chị giật bắn mình, tiếng chuông cửa dồn dập inh ỏi khiến chị và chồng phải cuống cuồng vơ vội quần áo mặc vào người. Hóa ra, các con chị nhớ mẹ đòi ông bà cho về sớm.

 

Hôm đó ngồi nói chuyện với bố mẹ chồng mà mặt chị đỏ bừng, cứ như mình vừa làm gì tội lỗi lắm. Liếc sang chồng, thấy cái mặt phởn phơ của anh mà chị thấy ghét. Từ nay, chắc chị phải chỉnh đốn lại cái “thói yêu quái gở” ấy của anh.

 

Văng tục khi “lên đỉnh”

 

Cách yêu ngẫu hứng của anh Nam ở câu chuyện trên tuy có chút “quái gở” nhưng cũng rất “đáng yêu”, nó tạo thêm một chút hương vị mới mẻ trong đời sống vợ chồng. Tuy có chút rắc rối nhưng chị Hòa vẫn cảm thấy hạnh phúc. Còn Ngọc thì thật khổ sở với chứng yêu tục tĩu của chồng.

 

Đêm tân hôn ngọt ngào mà Ngọc mong chờ đã trở thành ác mộng khi Dũng, người đàn ông cô yêu thương, người đàn ông lịch lãm, thông minh cô ngưỡng mộ đã biến thành một con người khác. Anh lao vào vồ vập, không chú ý đến cảm xúc và khuôn mặt thảng thốt, sững sờ, sợ hãi của cô. Sự sợ hãi lên đến tột cùng khi kèm theo những động tác mạnh bạo, Dũng không ngớt văng ra những câu nói tục tĩu, bậy bạ. Anh xưng mày tao với cô, thậm chí gọi cô bằng những danh từ rất khó nghe, rồi chửi bới cô thậm tệ như thể cô là “gái gọi” ngoài đường chứ không phải người vợ mà mới sáng nay thôi anh đã âu yếm lồng vào tay chiếc nhẫn cưới cùng một nụ hôn ngọt ngào, say đắm.

 

Đêm đó, cô đã khóc rất nhiều, cô không hiểu vì sao Dũng lại hành động như thế. Cô đau khổ dằn vặt: Làm sao mình có thể sống trọn đời trọn kiếp với một người chồng như Dũng, chẳng nhẽ đêm tân hôn cũng là đêm cuối cùng của vợ chồng cô sao?

 

Hành hạ vợ vì mắc chứng bạo dâm

 

Những hành động của Dũng chính là biểu hiện của chứng bạo dâm nhưng nó vẫn ở dạng nhẹ, chưa nặng đến mức đánh đập, hành hạ vợ như trường hợp mà chị Trang phải chịu đựng.

 

Vợ chồng chị cưới nhau đã được 5 năm, cuộc sống của họ rất hạnh phúc, họ đã có với nhau một đứa con rất kháu khỉnh. Chị Trang rất hài lòng với cuộc sống và những gì mình đang có. Nhưng mọi chuyện thay đổi từ khi anh Dũng đi công tác nước ngoài (1 năm) trở về.

 

Chị không hiểu cuộc sống bên đó thế nào, chồng chị đã sống những ngày xa vợ ra sao. Chỉ biết rằng khi anh trở về, đêm đầu tiên của cuộc sống vợ chồng, chị đã thật sự hốt hoảng.

 

Anh “yêu” chị với một cách yêu hoàn toàn xa lạ và bệnh hoạn, mà như lời anh nói nó đem lại cho anh rất nhiều cảm xúc. Đêm đó, anh vừa yêu vừa đánh đập, cào xé chị như thể con mãnh thú đang chén một miếng mồi ngon. Chị càng kêu la anh càng làm dữ hơn. Mặc chị khóc lóc, van xin, anh vẫn không ngừng lại. Quá hoảng sợ và đau đớn, chị đã ngất đi.

 

Nửa đêm tỉnh dậy, chị thấy chồng đang ôm mình trong vòng tay ngủ ngon lành như chẳng hề có chuyện gì xảy ra. Nghĩ lại những gì chồng vừa làm, chị đã khóc nấc lên, đẩy anh ra. Nhưng anh thủ thỉ bên tai chị: “Anh xin lỗi, chỉ vì anh muốn mang lại cảm giác sung sướng cho cả hai, em đừng sợ. Ở bên nước ngoài họ vẫn yêu nhau kiểu đó, dần dần em sẽ thích…”.

 

Nhưng dần dần chị càng thấy kinh hãi hơn vì những gì mà chồng đã làm. Anh không những đánh đập mà còn trói chị bằng dây da và dùng thắt lưng đánh chị đến chảy máu. Cuộc sống của chị như biến thành địa ngục. Đã nhiều lần chị bày tỏ quan điểm của mình với chồng, nhưng chỉ được một hai hôm là anh lại trở chứng yêu kiểu bạo lực.

 

Chị biết chồng mình đã mắc chứng “bạo dâm”, ảnh hưởng của lối sống không lành mạnh khi đi công tác nước ngoài, nhưng chị không có cách nào để anh thay đổi. Đã bao lần chị có ý định ly hôn nhưng rồi nghĩ thương con còn nhỏ nên lại thôi. Với lại, ngoài những giây phút điên cuồng ấy ra, anh vẫn là một người chồng, người cha tốt. Chẳng lẽ chị đành chấp nhận ly hôn chồng chỉ vì “chuyện ấy”?

 

Chữa “bệnh” cho chồng

 

Khi bước vào cuộc sống gia đình, bạn nên xác định rõ rằng: Cuộc sống gối chăn vô cùng cần thiết và quan trọng để bạn duy trì và cân bằng mối quan hệ vợ chồng. Một mối quan hệ chăn gối lý tưởng là một mối quan hệ mà trong đó cả hai có cùng nhu cầu, cùng sự thích thú và ham muốn lẫn nhau. Bất kỳ sự lệch pha nào kéo dài cũng sẽ có nguy cơ dẫn đến những hậu quả đáng tiếc, thậm chí làm cho cuộc hôn nhân của bạn tan vỡ. Chính vì vậy, bạn nên tìm cách cân bằng đời sống tình dục giữa hai vợ chồng.

 

Theo các chuyên gia tâm lí, nếu chẳng may trở thành nạn nhân của những ông chồng có thói yêu kì lạ như những câu chuyện trên, xin bạn đừng im lặng và chịu đựng, cũng đừng phản kháng thái quá.

 

Bạn nên trao đổi với chồng về quan niệm tình dục để xem suy nghĩ cũng như sự ảnh hưởng văn hoá tình dục của anh ấy như thế nào. Bản thân bạn cũng phải trang bị cho mình những kiến thức cơ bản về đời sống tình dục, tìm hiểu các tài liệu sách báo để hiểu rõ hơn tình trạng của chồng.

 

Nếu vẫn không thay đổi được thói quen của anh ấy, nên cùng anh ấy đến gặp bác sĩ để được tư vấn về tình dục và có cách khắc phục hiệu quả hơn. Việc im lặng chịu đựng, chấp nhận đầu hàng với tình trạng của chồng sẽ khiến cuộc hôn nhân của bạn rơi vào bi kịch.

-->đọc tiếp...